MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)Chương 1099

Độc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)

Chương 1099

501 từ · ~3 phút đọc

Chương 1108

Dù sao thì cô bé cũng chỉ mới bốn tuổi thôi!

Khi lên năm tuổi, chắc chắn bé sẽ biết nhiều hơn.

“Nhưng người giấy sẽ không tự mình di chuyển, nhất định phải có người thao túng thì người giấy mới có thể di chuyển. Vì vậy, ngoài chúng ta ra, vừa rồi nhất định có người đã ẩn nấp ở đây.”

Thật kỳ lạ, sao người lại trốn được?

Họ đã tìm kiếm khắp các phòng mà vẫn không thể tìm thấy người này.

Tô Dĩnh Nhạc cau mày, hóa ra hết tất thảy đều là do con người tạo ra!

Là người thì dễ giải quyết hơn rồi.

Đáy mắt cậu ba lóe lên sự lạnh lùng, nhưng anh vẫn hơi xấu hổ, trước giờ anh chưa bao giờ bị hù dọa đến độ chật vật như này.

Bắt được kẻ kia, nhất định phải bắt được!

Tô Tử Du hỏi: “Bây giờ chúng ta ra ngoài à?”

Túc Bảo gật đầu: “Dạ, ra ngoài thôi.”

Nữ quỷ mặc váy cưới được Túc Bảo thu vào hồ lô linh hồn.

Không biết tân nương này mới đến nhà ma hay luôn ngủ quên ở nhà ma, hay trước đó chưa có ai kích hoạt điều cấm kỵ.

Tuy là lệ quỷ, nhưng nữ quỷ tân nương chưa bao giờ làm hại ai, nếu không, tin tức về ngôi nhà ma khiến mọi người sợ hãi sẽ lan truyền khắp nơi.

“Đi thôi!” Tô Dĩnh Nhạc ôm Túc Bảo, bước nhanh đi ra ngoài.

Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, tiếng la hét vui vẻ của đám trẻ trong khu vui chơi bỗng xua tan đi sự âm u lạnh lẽo và cái im lặng.

Tô Dĩnh Nhạc luôn có cảm giác không chân thực, anh hơi lơ mơ.

Trước khi bước vào ngôi nhà ma, thế giới quan của anh vẫn còn đó.

Sau khi ra khỏi ngôi nhà ma, thế giới quan đã sụp đổ…

Tô Dĩnh Nhạc đột nhiên gọi: “Túc Bảo…”

Những quỷ hồn mà Túc Bảo vừa quăng ra ban nãy có phải thật không?

Nếu là quỷ thật thì chúng có thể đi lại giữa ban ngày được ư?

Túc Bảo nói: “Sao vậy cậu ba?”

Vừa nói, đôi bàn tay nhỏ của bé vừa vỗ nhẹ vào lưng Tô Dĩnh Nhạc, lặng lẽ xua đi âm khí trên cơ thể cậu ba.

Tô Dĩnh Nhạc nói: “Mấy kẻ đuổi theo kia… có bắt được ai không?”

Nghĩ thế nào cũng thấy không chân thật…

Túc Bảo cũng không chắc chắn, nhưng bé tin đám quỷ, có bốn ác quỷ cơ mà!

Siêu hung dữ.

“Chắc chắn bắt được!”

Quỷ xui xẻo cùng ác quỷ khác đuổi theo một bóng người ra khỏi sân.

“Nhìn thấy rồi!” Quỷ nhu nhược hét lên.

Quỷ xui xẻo: “Nó bị hói!”

Quỷ đào hoa: “Khom lưng và mông phẳng. Nhìn thoáng qua cũng biết chỉ cần 3,5 giây đã tóm gọn!”