MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)Chương 1140

Độc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)

Chương 1140

469 từ · ~3 phút đọc

Chương 1144

Nhưng có lẽ thông tin này không chính xác lắm nhỉ? Chính Túc Bảo vừa nói không quá chính xác mà…

Mộc Quy Phàm tin tưởng hoàn toàn: “Ba hiểu rồi, hắn là thương nhân giàu có vừa từ miền nam Phúc Kiến trở về khoảng bốn mươi tuổi, cao và gầy.”

Anh lấy điện thoại ra bấm vài lần.

Tô Tử Du hơi sửng sốt, sao lại biết người kia từ Nam Phúc Kiến trở về? ?

Túc Bảo nói thêm: “Nhà chú ấy ở hướng Tây Bắc, là một căn nhà rất lớn, số nhà là 8.”

Mộc Quy Phàm “Khu biệt thự Ngọc Long, số nhà 8xxx…”

Tô Tử Du: “???”

Sao lại biết là khu Ngọc Long? !

Túc Bảo lại nói: “Trong tên của chú ấy có cái tai.”

Mộc Quy Phàm: “Nhĩ Đông Trần… tìm được rồi, Trần Thương Vũ.”

Anh quay điện thoại lại và nhìn thấy một người đàn ông cao gầy khoảng bốn mươi tuổi với vẻ ngoài như bậc thần tiên xuất hiện trên màn hình.

Hai mắt Túc Bảo ánh lên sự ngưỡng mộ: “Ba thật tuyệt vời! 666, con quá choáng váng rồi nha!”

Mộc Quy Phàm không khỏi bật cười, véo đôi má mềm mại của Túc Bảo: “Là Túc Bảo giỏi đấy.”

Túc Bảo lắc đầu: “Ba lợi hại nhất.”

Thật giống thương nhân tâng bốc lẫn nhau.

Tô Tử Du nhìn chằm chằm vào đồng hồ của mình.

Một hai ba.

Chưa đầy ba phút.

Tìm thấy người bí ẩn rồi ư? ? ?

Tô Tử Du tròn mắt ngỡ ngàng.

Lúc này, cụ rùa đã hoàn thành nhiệm vụ nên đang vươn đầu tìm kiếm thịt tôm của mình.

Tô Dĩnh Nhạc im lặng gắp miếng thịt tôm đút vào miệng cụ rùa.

“Sao dượng tìm ra được. . . ” Tô Tử Du vẫn chưa hoàn hồn.

Mộc Quy Phàm thu điện thoại lại, nói: “Đoán xem.”

Tô Tử Du: “…Dượng đoán xem con có đoán không?”

Mộc Quy Phàm đang ngẫm nghĩ kế hoạch chuẩn bị bắt người, thản nhiên đáp: “Con đoán xem dượng có đoán con đoán không?.”

Tô Tử Du lập tức nghẹn họng!

Mộc Quy Phàm nhìn Túc Bảo nói: “Túc Bảo, ở nhà đừng đi đâu cả, ba đi gặp người đó.”

Anh có trực giác rằng gã đó khó đối phó, hắn có ánh mắt của kẻ tiểu nhân..

Mộc Quy Phàm lại nói thêm: “Ba gọi một chú tới bảo vệ con nha.”

Túc Bảo ngoan ngoãn nói: “Được rồi, ba cẩn thận chút nha.”

Nói xong bé vẫn lo lắng nên chạy đến bàn làm việc, mở ngăn kéo lấy ra hai chồng bùa màu vàng.

“Ba, cầm lấy đi!” Túc Bảo đưa xếp lá bùa vàng cho Mộc Quy Phàm.