MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)Chương 1344

Độc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)

Chương 1344

537 từ · ~3 phút đọc

Chương 1357

Diêu Thi Duyệt thay đổi sắc mặt: “Ông dám?”

Chú Ngưu tôi xiên!

Có gì mà không dám chứ!

Nói đến chức trách, cho dù ở đâu chú ấy cũng đều có lí!

Diêu Thi Duyệt không ngờ chú ấy vẫn hùng hổ như cũ, nói xiên là xiên!

Cô ta ra sức giãy dụa, mũ và khẩu trang đều bị rơi hết.

“Thả tôi ra!” Diêu Thi Duyệt khó thở: “Ông có biết tôi là ai không!”

Khẩu trang của cô ta rơi xuống, nói chuyện là lộ, chú Ngưu ngạc nhiêu, là một bà già trọc lóc không có răng còn tưởng mình là tiên nữ trên trời sao?

Chú Ngưu cạn lời nói: “Biết, cô là vợ tổng giám đốc Tô chứ đâu.”

Diêu Thi Duyệt vui mừng: “Đúng! Vậy mà ông còn dám…”

Chú Ngưu tôi xiên!

Nghĩ hay quá ha, lại còn vợ tổng giám đốc Tô, cho tí chuyện còn được đà lấn tới à.

Nhị trưởng lão nhà họ Diêu tức giận quát lớn: “Dừng tay! Dừng tay cho tôi!”

Ông ta quay đầu tức giận nói với chú Nhiếp: “Quản gia Nhiếp! Đừng tưởng mấy người nắm trong tay hai đứa bé nhà họ Diêu chúng tôi thì tôi không dám làm gì mấy người! Các người phải hiểu rằng nhà họ Diêu chúng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện kết thân với nhà mấy người! Cho nên sẽ không cần phải duy trì cái gọi là mặt mũi với người ngoài, tốt nhất mấy người nên nghe theo lời tôi nói đi!”

Chú Nhiếp: “…”

Túc Bảo trốn sau lưng chú Nhiếp, bé tức giận vung tay nói: “Ném ra ngoài!”

Chú Ngưu lập tức dùng sức đẩy Diêu Thi Duyệt ngã nhào ra sau, sau đó nhắm chuẩn nhị trưởng lão nhà họ Diêu.

Sắc mặt nhị trưởng lão họ Diêu lạnh lẽo, ngón tay ông ta hơi động đậy.

Ông ta không nổi giận thì thật sự nghĩ ông ta là người bình thường sao?

Một con trùng dài gần như trong suốt lao nhanh về phía chú Ngưu.

Nhị trưởng lão họ Diêu thề sẽ để cho tên giúp việc chó má này chết bất ngờ, nếu không nhà họ Tô căn bản không xem ông ta ra gì!

Một tiếng bộp vang lên.

Hai cánh tay Túc Bảo nâng lên, cô bé đập chết con trùng kia như đập muỗi.

Bé thu tay lại cọ vào mông quần, vô tội nói với chú Nhiếp: “Có con muỗi.”

Chú Nhiếp: “Được, tối nay chú Nhiếp sẽ cho người đi sát trùng.”

Nhị trưởng lão nhà họ Diêu: “???”

Trùng hợp sao?

Nghe nói đứa bé này rất được nhà họ Tô cưng chiều, chắc là gia chủ họ Diêu nhà bọn họ đã dạy cho con bé một chút trò lặt vặt, đúng lúc đánh chết chung trùng…

Nhị trưởng lão nhà họ Diêu cảm giác chắc là như vậy, dù sao gia chủ nhỏ họ Diêu là người đến ác quỷ cũng có thể áp chế được.

Ồn ào bên ngoài khiến người trong nhà chú ý.

“Xảy ra chuyện gì?” Tô Nhất Trần đi ra, lạnh lùng nhìn quanh một vòng.