MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)Chương 508

Độc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)

Chương 508

472 từ · ~3 phút đọc

Chương 508 Còn lúc này đây… Không biết tại sao con ngươi của xác chết lại quay về phía này!! Mộc Quy Phàm: “….” Túc Bảo hỏi: “Ba ơi sao vậy?” Mộc Quy Phàm: “Sư phụ con đâu rồi?” Túc Bảo: “Lại xuống địa phủ rồi ạ, sư phụ nói người bên dưới đang thanh tra gì đó…” Mộc Quy Phàm không nói gì thêm, đẩy xe lăn của bà cụ Tô và ẵm Túc Bảo về nhà. Bà cụ Tô lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?” Mặt Mộc Quy Phàm vẫn bình lặng như nước, anh nói: “Không sao!” Bà cụ Tô: “Thế sao cậu vùng vẫy trong nước lâu như vậy?” Khi ở trên bờ, bà cụ trông thấy rõ Mộc Quy Phàm đang vật lộn ở một điểm cố định trên sông hồi lâu. Mộc Quy Phàm vặn chiếc áo phông đang nhỏ giọt nước của anh, nói: “Con bị vướng vào mấy cái cây dưới nước thôi!” Bà cụ Tô không khỏi càm ràm: “Lần sau đừng có liều lĩnh như vậy, nửa đêm rồi đáng sợ lắm! Tối mịt thế nhìn thấy cái gì đâu, lỡ đụng trúng thứ gì trong hồ cũng không ổn!!” Mộc Quy Phàm: “….” ‘Thứ gì đó’ mà bà cụ Tô nói chỉ đá cuội hay chạc cây…. Mộc Quy Phàm lại chợt nhớ tới thứ túm mắt cá chân anh ban nãy. Về đến nhà, Mộc Quy Phàm cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, để lộ bộ ngực săn chắc. Anh soi gương kiểm tra thì không có dấu vết lạ trên người. Chỉ là trên mắt cá chân có vài dấu tay xanh tím kỳ lạ…. “Chậc….” Mộc Quy Phàm chạm vào vết bầm tím, cảm thấy hơi lạnh. Xem ra tắm xong phải tìm tiểu Túc Bảo ngoan của anh nhờ xem giúp rồi. Đang nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên, Mộc Quy Phàm quấn khăm tắm lên người rồi ra mở cửa. Túc Bảo đang đứng bên ngoài, nhìn trái ngó phải như tên trộm nhỏ, ngẩng đầu gọi: “Ba ơi…” Mộc Quy Phàm mở cửa để cô bé đi vào. “Cô nhóc có chuyện gì thế?” Anh hỏi. Túc Bảo cầm một thanh kiếm bằng gỗ gụ dài cỡ bàn tay, trên lưng khoác chiếc áo màu vàng, tay cầm một lá bùa màu vàng. Cũng không rõ cô bé con mua mấy thứ này từ lúc nào…. Túc Bảo: “Ba ơi, con đến để xua đuổi tà ma cho ba!” Mộc Quy Phàm: “Ồ…chờ chút!” Anh vẫn chưa tắm. Túc Bảo gật đầu, dặn dò : “Đừng ngâm bồn nha ba!” Mộc Quy Phàm làm động tác ‘đã hiểu’, anh vốn không thích ngâm bồn. Tiếng nước xối vọng ra từ phòng tắm, Túc Bảo không yên tâm, gọi to: “Ba ơi?”