19
Sáng sớm hôm sau.
Thông báo thay đổi trị liệu sư của Đội 9 được ban hành.
Bạch Duẫn trở thành trị liệu sư của đội.
Còn tôi, sẽ bị điều đi.
Trước khi rời đội, tôi phải hướng dẫn Bạch Duẫn kinh nghiệm chiến đấu.
Thì ra.
Việc tôi có được ở lại hay không,
chưa từng do tôi quyết định.
Đội trưởng của tôi, như đã đoán trước,
chỉ lạnh nhạt tắt thông báo,
bình thản công bố nhiệm vụ tiếp theo.
Hướng Nam Tinh, người tối qua còn ôm tôi làm nũng,
giờ mang dáng vẻ chẳng quan tâm.
Tần Mục Dạ vốn ít nói, giờ càng im lặng.
Trông họ…
hoàn toàn không để tâm.
Không để tâm việc tôi bị thay thế.
Nghĩ vậy, cổ họng tôi nghẹn lại.
Cố đè nén cơn xót xa trong tim, thấy lồng ngực đau thắt, khó thở.
Bạch Duẫn mặt mày rạng rỡ, xoay quanh đồng đội mới.
Cậu nhảy tới như con chim sẻ nhỏ:
“Em vui lắm, anh Tống Quan, em cũng có thể giúp mọi người, trở thành người lợi hại rồi.”
Tôi đáng lẽ nên chúc mừng cậu ấy.
Dù sao tôi vẫn luôn thích cậu ấy.
Luôn chiều theo mọi yêu cầu của cậu.
Thế nhưng.
Không hiểu vì sao.
Khi nhìn vào đôi mắt lấp lánh ấy, tôi chẳng thấy chút niềm vui nào.
Rõ ràng trước đây, tôi thích nhất là ánh mắt biết cười đó.
Đau quá.
Một cơn nhói buốt bất ngờ lướt qua đầu.
Tôi cố nặn ra nụ cười:
“Ừ, chúc mừng em.”
20
Đây là nhiệm vụ đầu tiên của Bạch Duẫn sau khi gia nhập Đội 9.
Còn tôi, bị giữ lại bên ngoài.
Vị trí của tôi và cậu ta đã hoán đổi.
Đối mặt với sự sắp xếp ấy, tôi cất tiếng phản đối:
“Tôi không đồng ý. Bạch Duẫn lần đầu vào không gian dị giới, thiếu kinh nghiệm. Đã là người hướng dẫn tác chiến của cậu ấy, tôi phải vào cùng.”
Trước lời phản đối của tôi, Bạch Duẫn khẽ nhíu mày, tỏ vẻ ấm ức:
“Anh Tống Quan không tin vào năng lực của em sao? Em rất giỏi mà, là cấp A đó. Hơn nữa đây là sắp xếp của đội trưởng, em tin đội trưởng sẽ không quyết định sai đâu.”
Nói xong, cậu ta ngước mắt mong chờ nhìn Trì Tiêu.
Trì Tiêu chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ lạnh giọng ném lại một câu:
“Đó là mệnh lệnh, Tống Quan.”
Mệnh lệnh, mệnh lệnh.
Lại là mệnh lệnh.
Tôi cắn răng, bực bội ngồi xuống.
Nhìn họ đồng lòng phối hợp nhịp nhàng như thể sinh ra đã ăn ý.
Vừa tức, vừa buồn.
Rõ ràng trước kia Bạch Duẫn dịu dàng, đáng yêu biết bao, mà giờ lại như biến thành người khác.
Nghĩ tới đó.
Đầu tôi nhói đau dữ dội.
Tôi thở gấp, trong lòng bất an.
Nhìn bóng họ dần xa, Bạch Duẫn đi giữa, được bao quanh như được bảo vệ.
Khốn thật, hình như…
tôi thật sự bị bỏ lại rồi.
21
Thì ra bị giữ lại ngoài là cảm giác như thế này.
Tôi chẳng thích chút nào.
Tôi vẫn thích được cùng đồng đội kề vai chiến đấu.
Trì Tiêu giỏi điều phối tổng thể.
Hướng Nam Tinh đánh đơn mạnh mẽ.
Còn Tần Mục Dạ – người vẫn luôn ăn ý nhất với tôi.
Chúng tôi bốn người từng cùng nhau vượt qua biết bao hiểm nguy.
Tin tưởng nhau đủ để giao cả lưng mình.
Lần nào cũng từ cõi chết mà trở về.
Nghĩ đến đó, lòng tôi càng khó chịu.
Tôi dụi mũi, tự mắng mình:
“Đàn ông con trai gì mà ỉu xìu, yếu lòng thế.”
“Mình đâu có muốn khóc.”
“Mình chẳng cần họ đâu…”
……
Haiz.
Nhưng mà, biết đi đâu mới tìm được mấy đồng đội vừa bị hôn, vừa bị sàm sỡ mà vẫn không kiện tôi quấy rối chứ.
Nghĩ kỹ lại, bọn họ cũng khoan dung thật.
Nhưng sao nói đổi là đổi.
Lòng dạ đàn ông đúng là mặt nạ hát tuồng Tứ Xuyên.
22
Nửa đêm.
Tôi nghe thấy tiếng động.
Cảnh giác ngồi bật dậy.
Có người.
Họ ra nhanh thế sao?
Tôi dùng dị năng thăm dò.
Thấy một bóng người loạng choạng bước đến.
Tôi mở to mắt.
Là Bạch Duẫn.
Tôi vội chạy lại.
Cậu ta trông nhếch nhác, vừa thấy tôi liền òa khóc, run rẩy toàn thân, rõ ràng sợ hãi đến tột độ.
Tim tôi nhói lên, càng thêm bất an.
“Bạch Duẫn, sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi?”
Giọng cậu ta run lẩy bẩy, khiến tôi lạnh sống lưng:
“Họ… họ chết rồi.”
23
“Anh Tống Quan, đáng sợ lắm, nguy hiểm lắm, bên trong quái vật sắp tràn ra rồi, mình chạy đi, mau chạy đi hu hu hu hu…”
Tôi cố ép mình giữ bình tĩnh.
“Nói rõ đi, ‘chết rồi’ là sao, các cậu gặp phải thứ gì?”
Bạch Duẫn như nhớ lại ký ức kinh hoàng, hàm răng va lập cập:
“Em không biết, em chẳng biết gì cả, họ chết hết rồi… Đừng lo cho họ nữa, anh Tống Quan, chúng ta chạy đi, anh thích em nhất mà đúng không, anh sẽ nghe lời em chứ?”
Cậu ta nắm chặt tay tôi, nhìn sâu vào mắt tôi.
Trong đôi mắt ấy, lại lóe lên ánh sáng lung linh mê hoặc.
Đau.
Cơn đau nhói dữ dội lại ập đến.
Trong đầu như có thứ gì đó vỡ vụn.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi như hiểu ra.
Mọi ký ức ùa về trong đầu.
Tôi giận dữ túm cổ áo cậu ta:
“Cậu thôi miên tôi! Cậu đã làm gì tôi?”
Bạch Duẫn mở to mắt, không tin nổi:
“Sao có thể… sao lại mất tác dụng, không thể nào!”
Tôi hung hăng hất cậu ta ra.
Tự thấy mình ngu xuẩn đến cực điểm.
Nhưng giờ không phải lúc nghĩ nhiều.
Còn việc quan trọng hơn.
Tôi phải vào trong tìm họ.
Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
24
Tôi cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Đau quá.
Thịt nát bét, đầu ngón lộ ra cả xương trắng.
Tôi đờ đẫn ngẩng đầu.
Trước mắt là khối kén sáng đang bao lấy một bóng người.
Một lỗ nhỏ đã bị xé ra.
Tôi lại đưa tay ra.
Nắm lấy sợi tơ bạc, giật mạnh về sau.
A—
Đau.
Chạm vào sợi tơ ấy là cảm giác đau đớn cào xé linh hồn.
Tôi lẩm bẩm, như nói với chính mình:
“Đau quá… anh mà không tỉnh, tôi sẽ không cứu nữa đâu, Trì Tiêu.”
Từng sợi tơ rách toạc, lẫn với tiếng nức nở mơ hồ của tôi.
“Đau quá… ai cứu tôi với, Tần Mục Dạ… cứu tôi…”
“A a a a, mẹ ơi, con đau quá…”
“Hướng Nam Tinh, tôi không cứu cậu nữa đâu, tôi không muốn, không muốn…”
Tiếng gào ngày càng rối loạn, như kẻ phát điên.
Máu tụ lại thành vũng nhỏ bên chân.
Vết thương rách toác kéo dài đến cánh tay, da nứt ra từng mảng.
“Hu hu hu… Trì Tiêu, tôi không anh nữa… đau chết mất, đau quá, hu hu hu…”
……
Tôi nhìn bóng người trong kén sáng.
“Bộp” một tiếng.
Hai tay tôi rơi xuống, không còn sức.
Máu.
Tí tách.
Tí tách.
Tôi chậm rãi khép mắt lại.
Khẽ thì thầm: “…Xin lỗi.”
Nói xong, ý thức tắt dần, cơ thể ngã về phía trước.
Cùng lúc đó, kén sáng nổ tung.
Giữa luồng sáng chói lòa,
một đôi tay rắn chắc vươn ra.
Vững vàng đỡ lấy thân thể đang ngã xuống.
Trì Tiêu ôm chặt người vào lòng, giọng run rẩy nghẹn ngào:
“Anh đây rồi, bảo bối của anh, anh ở đây.”
25
Khi tôi tỉnh lại, câu đầu tiên nói ra:
“Đau quá.”
Hướng Nam Tinh nhắm chặt mắt, nước mắt lăn dài.
Cậu ta dịu dàng ôm tôi vào lòng:
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Tần Mục Dạ nhẹ nhàng giúp tôi thay thuốc,
nhưng tay vẫn run không ngừng.
Tôi nhìn Trì Tiêu đang đứng ngoài cửa, hỏi:
“Sao anh không vào?”
Anh ta đứng thẳng, phủi tàn thuốc trên người.
Lâu lắm, chẳng ai nói gì.
Tôi chịu không nổi nữa:
“Không ai định giải thích với tôi sao? Chuyện gì đã xảy ra trong khe nứt đó? Cái kén sáng là gì? Sao mọi người lại bị nhốt bên trong?”
Trì Tiêu như đang nhớ lại điều gì đau đớn, nuốt khan rồi nói khàn khàn:
“Đó là một khe nứt đột biến, có thể lập tức giam người trong ảo cảnh — chính là kén sáng. Nhưng trừ những trị liệu sư có tinh thần lực cực mạnh. Mọi việc em làm… chúng tôi đều thấy hết.”
Tôi kinh ngạc chớp mắt: “Đến cả cấp S cũng bị nhốt sao? Chúng ta ở trong đó bao lâu rồi?”
“Hai mươi phút.”
Tần Mục Dạ đáp nhỏ.
Gì cơ?
Sao tôi lại thấy như mấy ngày liền vậy.
Hướng Nam Tinh lại gần, giọng nghẹn:
“Xin lỗi, là bọn em sai. Vốn chỉ định dùng nó dọa Bạch Duẫn, để anh nhận ra bộ mặt thật và phá vỡ thôi miên, ai ngờ lại gặp khe nứt biến dị, thực sự bị giam trong đó… khiến anh đau đớn như vậy…”
Cậu ta không dám nhớ lại, sợ khoảnh khắc bất lực, đau đớn, tuyệt vọng khi suýt mất đi người quan trọng nhất.
Tôi tròn mắt: “Cậu biết tôi bị Bạch Duẫn thôi miên khi nào?”
Hướng Nam Tinh thở dài: “Ngay từ giây đầu tiên anh nhìn thấy cậu ta.”
Cái gì?
Khoan… là sao?
Tần Mục Dạ nói: “Hắn là trị liệu sư hệ thôi miên, rất đặc biệt, có thể khắc ấn tâm lý và điều khiển cảm xúc con người. Anh chính là mục tiêu được chọn, hắn giả vờ tiếp cận rồi thay thế anh gia nhập Đội 9 — đó là thủ đoạn quen thuộc của hắn.”
Tôi ngỡ ngàng: “Nếu các anh đều biết, sao không nói cho tôi rồi đuổi hắn đi?”
Tần Mục Dạ lắc đầu:
“Ấn tâm lý rất rắc rối, trừ khi hắn tự giải trừ hoặc người bị thôi miên tự nhận ra, nếu người khác xen vào chỉ khiến ấn càng sâu hơn.”
Anh ngừng lại, rồi nói thấp giọng:
“Bọn tôi không muốn anh mãi mang hình bóng người đó trong lòng, nên mới định để anh tự nhận ra. Không ngờ cuối cùng lại…”
Phần sau, anh không nói nổi nữa.
Thì ra, tất cả đều là kế hoạch.
Tôi bừng hiểu: “Vậy là các anh vốn chẳng thích hắn, tôi còn tưởng…”
Chưa nói xong, đã thấy ba ánh mắt cùng trừng về phía tôi.
Tôi ngượng ngùng câm miệng, vội lảng sang chuyện khác: “Vậy Bạch Duẫn đâu rồi?”
Trì Tiêu ánh lên tia lạnh: “Đã giao hắn lại cho đội trước của hắn. Hắn từng hại chết đội trưởng và trị liệu sư của họ, lần này không dễ thoát đâu.”
Được thôi.
Cuối cùng vẫn là do tôi yếu kém nên mới bị thôi miên.
Đi theo toàn cấp S, quả nhiên là chế độ hard thật rồi.
Hướng Nam Tinh bỗng cảm khái:
Giọng Bạch Duẫn run rẩy vang vọng trong ký ức:
“Tống Quan…”
Nghe vậy, Trì Tiêu bật cười lạnh, nhìn tôi:
“Bảo bối, ngực em tôi cũng sờ rồi, môi cũng hôn rồi, người em thích chẳng phải là tôi sao?”
Tần Mục Dạ không biết từ lúc nào đã đến sau lưng tôi, vòng tay ôm eo:
“Hửm? Cởi quần rồi mà còn chối?”
Hướng Nam Tinh mặt sầm lại, nghiến giọng:
“Hôn môi gì? Cởi quần gì? Anh lén làm gì sau lưng em hả?”
Đầu tôi ong cả lên.
Rồi chợt nghĩ ra.
Mình lo gì chứ.
Người nên đau đầu đâu phải tôi.
Tôi nhếch môi cười: “Người tôi thích đương nhiên là…”
Ba ánh mắt tràn đầy chờ mong.
Còn chuyện “thích” ấy mà.
Ngày tháng còn dài, chậm rãi rồi nói sau.
Hết.