MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình DiệtChương 6

Tình Diệt

Chương 6

622 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng trong phòng ngủ dường như mờ đi, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh đang tỏa ra từ cơ thể Thẩm Lệ Thần. Nhược Hi run rẩy lùi lại, đôi bàn tay nhỏ bé cố gắng túm lấy những mảnh lụa rách nát để che chắn cho cơ thể, nhưng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa trước cái nhìn trần trụi và nóng bỏng của hắn. Hắn không vội vã, mà thong thả từng bước một, như một thợ săn đang thưởng thức sự tuyệt vọng cuối cùng của con mồi trước khi ra đòn kết liễu.

Hắn đột ngột vươn tay, tóm lấy eo cô và nhấc bổng cô lên, ném mạnh xuống chiếc giường rộng lớn. Nhược Hi rơi xuống lớp đệm mềm mại nhưng cô cảm thấy như mình vừa rơi vào một hố sâu không đáy. Trước khi cô kịp ngồi dậy, cơ thể to lớn và nồng nặc mùi thuốc lá của Thẩm Lệ Thần đã đổ ập xuống, đè nghiến lấy cô. Sức nặng của hắn khiến lồng ngực cô thắt lại, hơi thở trở nên đứt quãng và khó nhọc.

Nhược Hi vùng vẫy điên cuồng, những móng tay yếu ớt cào cấu vào đôi vai rắn chắc của hắn, nhưng Thẩm Lệ Thần dường như không hề cảm thấy đau đớn. Hắn dùng một tay khóa chặt cả hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay còn lại thô bạo bóp lấy cằm cô, ép cô phải đón nhận nụ hôn ngấu nghiến và đầy mùi vị chiếm hữu. Đó không phải là một nụ hôn tình tứ, mà là một sự xâm lược. Hắn cắn lên môi cô cho đến khi vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, như một cách đánh dấu lãnh thổ đầy tàn nhẫn.

Mặc cho những tiếng nức nở nghẹn ngào và lời van xin đứt quãng của Nhược Hi, Thẩm Lệ Thần vẫn không dừng lại. Sự cuồng bạo của hắn trỗi dậy theo từng nhịp phản kháng yếu ớt của cô. Hắn muốn nghiền nát sự kiêu hãnh của cô nghệ sĩ cello ấy, muốn cô hiểu rằng dưới thân hình này, cô không còn là thiên thần thanh cao trên sân khấu, mà chỉ là vật thuộc quyền sinh sát của hắn. Bàn tay hắn thô bạo chu du khắp những đường cong trên cơ thể cô, mỗi nơi hắn đi qua đều để lại những vết bầm tím đỏ hằn sâu trên làn da trắng sứ.

Cơn đau xé rách ập đến khiến Nhược Hi hét lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi trong khoảnh khắc, nhưng Thẩm Lệ Thần vẫn chưa buông tha. Hắn thì thầm vào tai cô những lời thề độc đoán, rằng mỗi tấc da thịt này, mỗi hơi thở này từ nay đều mang họ Thẩm. Hắn chiếm đoạt cô một cách tham lam và hoang dại, như thể muốn khảm sâu hình bóng của mình vào tận tâm khảm của cô, buộc cô phải ghi nhớ sự hiện diện của hắn bằng nỗi đau thể xác tận cùng.

Đêm dài đằng đẵng trôi qua trong tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng khóc thầm vô vọng của một linh hồn bị xé nát. Nhược Hi nằm đó, bất động như một con búp bê vải đã hỏng, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà tối tăm. Cô không còn cảm thấy cái lạnh của đêm khuya, vì trái tim cô đã hoàn toàn đóng băng trong sự kinh hoàng của đêm đầu tiên này. Bên cạnh cô, ác ma vẫn đang ngủ say, nhưng cánh tay hắn vẫn siết chặt lấy eo cô, một sự giam cầm ngay cả trong giấc mộng.