MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 137: Dịch Giản nổi cơn ghen (12)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 137: Dịch Giản nổi cơn ghen (12)

509 từ · ~3 phút đọc

Hà An Viện đứng ở nói đó, nhìn người đàn ông im lặng trước mặt, dáng nằm nghiêng vô cùng ưu nhã, hệt như đã ngủ thiếp đi.


Sao anh có thể máu lạnh đến thế?


Lạnh lùng đến mức không thèm nhìn cô ta một chút.


Ánh mắt của Hà An Viện dần trở nên mơ hồ, cô ta có cảm giác như toàn bộ nước mắt của mình đã hoá thành một tầng hơi nước, khiến tất cả mọi thứ phía trước trở nên mờ nhạt, không thể thấy rõ.


Lòng của cô ta như bị người bóp chặt lấy, vô cùng đau đớn.


“Thiếu tướng… Anh nói gì đi được không? Anh biết rõ… biết, biết em yêu anh, rất yêu anh cơ mà! Chẳng lẽ anh không hề yêu em sao?”


Đây là lần đầu tiên, cô ta nói yêu anh, trước mặt anh.


Sau khi nói ra, cô ta im lặng, không nói thêm gì.


Lúc lâu sau, Dịch Giản mới quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo xuyên thẳng vào tim gan, liếc mắt nhìn Hà An Viện, không nói lời nào, chỉ nhìn cô ta.


Ánh mắt của anh như mang theo thứ gì đó, khiến cho Hà An Viện cảm thấy hít thở không thông như sắp chết.


Ánh mắt như thế khiến cô ta vô cùng sợ hãi.


Cho dù cô ta có ngàn ngôn vạn ngữ, cũng không thể thốt nên lời.


Cô ta sợ chọc giận anh!


Cô ta cười cười, vô cùng khổ sở: “Em nói chuyện này để làm gì? Hôm nay em đến… cũng là vì muốn hỏi anh, nơi này có cần gì không, vì em họ mới chết nên bác rất đau lòng, thân thể vẫn luôn không tốt, rất nhiều chuyện lực bất tòng tâm, sợ không chăm sóc tốt cho thiếu tướng, vì vậy dặn em tới hỏi, có gì không tốt không.”


Hà An Viện nhanh chóng chuyển đề tài.


Cô ta muốn ở cạnh anh lâu dài, vì vậy, không dám chạm tới ranh giới cuối cùng.


Dịch Giản nghe cô ta nói như thế, ánh mắt mới hơi hoà hoãn, từ từ nhắm hai mắt lại, tiếp tục nằm, hiển nhiên trên trán đã mang theo chút vẻ phiền phức.


Hà An Viện cố cười, khẽ nói: “Thiếu tướng không nói lời nào là không có chuyện gì sao?”


Dịch Giản vẫn không nói gì.


Hà An Viện tiếp tục nói: “Nếu như thiếu tướng đã không có chuyện gì thì em xin phép.”


Dịch Giản vẫn không nhúc nhích.


Hà An Viện đứng ở nơi đó, bình tĩnh nhìn một lát, lại phát hiện bên gối anh có một túi hương, ánh mắt cô ta loé lên, tiến lên trước, vươn tay vừa muốn cham vào, Dịch Giản lại mở mắt, vô cùng lạnh lẽo!


Hà An Viện hoảng hồn, nhanh chóng lui lại mấy bước.


Cô ta lúng túng cười một tiếng: “Cái túi nhìn rất đẹp, vì vậy, không nhịn được mà muốn xem một chút.”