MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 139: Dịch Giản nổi cơn ghen (14)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 139: Dịch Giản nổi cơn ghen (14)

474 từ · ~3 phút đọc

Khi cô còn chưa tới được viện của tiểu thiếu gia đã thấy thiếu tướng đứng ở đó, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh như băng.


Chung Tình thấy Dịch Giản đang đứng nơi ấy, nụ cười vẫn còn trên gương mặt khi tiễn Trác Nhiên đi đông cứng lại.


Vẻ mặt nhanh chóng chuyển thành tôn trọng và cẩn thận.


“Thiếu tướng…”


Tiểu Hoàn tựa vào cánh tay của cô, hệt như cũng cảm nhận được sự căng thẳng của cô, kêu “meo meo” một tiếng, sau đó chui đầu vào trong ngực của cô, không nhúc nhích nữa.


Dịch Giản không lên tiếng, chẳng qua chi cất bước tiến lại gần cô.


Anh cao hơn cô rất nhiều, vừa tiến lại gần, cô đã cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.


Cô không biết có phải do đã mất ngày không gặp anh không mà lại có chút không quen, luôn cảm thấy thiếu tướng hôm nay khác với mọi ngày.


Cô không dám nhìn thẳng vào anh.


Dịch Giản vươn tay, đưa tay tóm Tiểu Hoàn cuộn lại trong ngực cô.


Tiểu Hoàn như bị Dịch Giản doạ sợ, kêu “meo meo” mấy tiếng.


Nghe thấy tiếng kêu của Tiểu Hoàn.


Chung Tình không nhịn dược mà lui từng bước về phía sau.


Tay Dịch Giản dừng lại nơi không trung, cũng tiến lên phía trước thêm mà chậm rãi rũ xuống, ánh mắt chuyển đến trên người Chung Tình, nhìn chằm chằm vào cô, không nói gì, nhưng trong mắt lại dần có một ngọn lửa lạnh lẽo dâng lên.


Một ngọn lửa…


Nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác lạnh thấu xương.


Hai loại nhiệt độ tương phản như thế lại truyền từ tầm mắt của anh lên người cô, hệt như muốn đốt thân thể của cô thành tro.


Chung Tình biết anh đang tức giận, nhưng vẫn không hiểu mình đã làm gì chọc giận anh.


Đây là lần đầu tiên cô gặp người như vậy, rõ ràng đã tức giận đến mức không thể nhẫn nhịn được nhưng vẫn rất tỉnh táo, ngay cả chút biến hoá trên gương mặt kia cũng không có.


Chung Tình hít một hơi, tự nhớ lại chuyện vừa nãy, cẩn thận mở miệng: “Thiếu tướng… đêm đã khuya rồi, tôi về trước…”


Nói xong liền xoay người muốn đi khỏi thật nhanh.


Có lẽ, chỉ là do cô đụng phải anh lúc tâm trạng không tốt mà thôi, cô chỉ cần tránh là được rồi.


Ai ngờ, đột nhiên Dịch Giản vươn tay ra, bóp lấy cổ tay của cô, dùng sức, siết thật chặt.


Chung Tình kin hãi, nhìn xung quanh một chút, con đường này có rất nhiều người qua lại, nếu bị người nhìn thấy thì sợ rằng cô cũng không thể giải thích nổi