MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 141: Dịch Giản nổi cơn ghen (16)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 141: Dịch Giản nổi cơn ghen (16)

513 từ · ~3 phút đọc

Anh ngồi trên mép giường, ánh mắt không biết đang nhìn tới nơi nào, thấy cô đi vào, cũng không hề ngẩng mặt lên, chẳng qua chỉ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, thản nhiên nói một câu: “Tới đây.”


Chung Tình hơi sửng sốt một chút nhưng vẫn ngoan ngoan đi tới.


Lòng cô không hề có chút tình nguyện nào.


Động tác của cô nặng chịch, chậm chạp như Dịch Giản ngày thường.


Dịch Giản cũng là người kiên nhẫn, làm gì cũng không nóng không lạnh, nhưng lúc này, không biết có phải vì tức giận hay vì ghen mà luôn cảm thấy có chút nóng nảy.


Đợi đến khi cô chỉ còn cách mép giường một thước, anh vươn tay kéo cô lại.


Cô đứng không vững, lập tức bổ nhào lên người anh, không sai lệch một ly mà nằm gọn trong ngực anh.


Cô hoảng hồn, muốn tránh khỏi ngực anh theo bản năng.


Nhưng anh lại vươn tay, đè cô lại, rũ mắt xuống, nhìn khuôn mặt hốt hoảng của cô, vẻ mặt của anh lại càng lạnh lùng hơn.


Chung Tình có chút linh cảm xấu, cô cảm thấy như mình đã khiến anh tức giận, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn không đoán được mình đã làm gì.


Cô không dám lên tiếng hỏi.


Dịch Giản như thế, cô nghĩ, không có ai là không sợ.


Dịch Giản rất ít nói, anh nhìn chằm chằm vào cô một lúc, buồn bực khôn lên tiếng đưa tay vào trong váy cô.


Chung Tình có chút căng thẳng, cũng có chút sợ hãi.


Cô vẫn không dám ngước lên nhìn vào mắt Dịch Gi ản.


Chỉ có thể mặc cho anh đặt mình dưới thân.


Từ trước đến giờ anh luôn có kiên nhẫn cởi quần áo của cô, còn lần này, Chung Tình chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng quần áo rách, sau đó trước ngực đã hoàn toàn trống trả.


Áo lụa thượng hạng bị anh xé nát rồi.


Chung Tình nhăm mặt, anh như vậy, lát nữa cô đi bằng cách nào bây giờ?


Khi cô còn đang suy nghĩ những vấn đề này, Dịch Giản đã đè lên người cô, anh không hề cởi đồ, chẳng qua chỉ tuỳ ý cởi quần tây của mình, nhanh chóng xâm nhập vào thân thể của cô.


Anh tiến vào không hề có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, cô nhíu mày, cảm thấy vô cùng đau đớn.


Thật ra thì cô và anh đã làm chuyện này rất nhiều lần, trừ lần đầu tiên do cô không nhớ ra, trừ khi ở chòi nghỉ mát đã quyến rũ anh một lần, có chút đau ra, cô không còn cảm giác quá đau đớn nữa.


Thậm chí… Mỗi lần cô đều cảm thấy thích thú một cách khó hiểu, loại thích thú ấy không biết nên dùng ngôn ngữ gì để hình dung, nhưng cô nghĩ, đó là đỏ mặt, tim đập nhanh, còn mang theo vài phần mong đợi…