MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 15: Bị cô cắn lần thứ hai (5)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 15: Bị cô cắn lần thứ hai (5)

496 từ

Thiếu tướng rất lười, đương nhiên lúc ăn cơm, cũng có thói quen người khác giúp mình.


Cho nên, đôi môi mỏng hơi mở ra, đôi mắt hẹp dài vẫn trong suốt, đôi câu vài lời đều lười nói.


Nhưng mà, cổ tay của Ngọc Hương vừa đưa tới nửa chừng, lại bị một bàn tay với móng tay được gọt dũa tinh xảo bắt lấy, Ngọc Hương ngẩng đầu lên, lại thấy đó chính là Hà An Viện, cô ấy thật xinh đẹp lộng lẫy, khắp người phục trang đẹp đẽ, hoa lệ tôn quý không thể nói được, sự lộng lẫy lóe lên đâm vào mắt người khác.


“Tôi khát.”


Nói xong, liền siết lấy cổ tay trắng noãn của Ngọc Hương, móng taythật dài, cố ý đâm vào da thịt của người kia, từng chút từng chútcầm lấy chén trà Thiếu tướng đưa lên miệng chuẩn bị uống, chuyển đến bên miệng mình.


Đôi môi màu đỏnhấp một ngụm trà, sau đó đột nhiên hướng trên mặt Ngọc Hương mà ói tới: “Trà gì vậy, vừa đắng vừa chát, là cho người uống sao?!”


Ngọc Hương sớm đã sợ đến mất bình tĩnh, chỉ có thể đứng ở một bên, không dám nói một tiếng nào, ủy khuất trong vành mắt đều là nước mắt, cũng không dám rơi xuống.


Trong nháy mắt,nụ cười của Hà An Viện liền trở nên dịu dàng, cô ta khéo léo ngồi ở bên ngườiThiếu tướng, toàn thân tỏa ra khí chất thuần khiết, vươn tay, cầm trái cây lột ra, đưa đến khóe miệngThiếu tướng, giọng nói mềm mại, cố ý thấp giọng, nói với Thiếu tướng: “Thiếu tướng, ăn cái này.”


Đôi môi mỏng của Thiếu tướng hơi mở ra, nuốt vào, ánh mắtlạnh nhạt, thật lâu sau mới chậm rãi nhìn Hà An Viện ở bên cạnh, bên trong mắt cũng chỉ có lạnh lùng, không có bất kỳ sắc tháiphức tạp nào, ngay sau đó lại quay qua, dường như cảm thấy không thú vị, liền híp mắt, theo thói quen bắt đầu ngủ.


Hà An Viênh không cam lòng nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Thiếu tướng, đáy lòng quặn đau.


Vốn là như vậy……. Vốn là coi thường mìnhnhư vậy, không có bất kỳ tình cảm nào, đối đãi tất cả mọi người  luôn như tảng băng, coi như là vào giờ phút này, anh ngồi thật gần bên cô, cô cách anh như vậy gần, nhưng vẫn để cho cô cảm thấ khoảng cách.


Cô thương anh.


Giống như phát điên với người đàn ông như núi băng kia.


Anh chưa bao giờ lộ ra sự lạnh lùng với cô ngoại trừ nét mặt, nhưng là mỗi lần anh trả lời cô một chữ, cô cũng cảm thấy mình hạnh phúc đến sắp tan ra.


Mà Chung Tình đứng ở phía xa, lại âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, xem ra quyết sách của mình, thật sự là đúng đích.