MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 186: Tìm được đường sống trong chỗ chết (6)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 186: Tìm được đường sống trong chỗ chết (6)

457 từ · ~3 phút đọc

Đại phu nhân vừa nói xong cũng nghiêng đầu, nhìn vào bên trong…


Dịch Giản lách người, vừa vặn chắn trước mặt đại phu nhân, ánh mắt lại quét về phía Hà An Viện.


Hà An Viện lại không ngừng run lên.


Mắt cô ta, khi tiếp xúc với ánh mắt của Dịch Giản, cả người chợt lạnh như băng, không có cách nào cử động.


Dịch Giản nhìn cô ta, khẽ mở miệng: “Còn không đi sao?”


Gi ọng của anh, trầm đến cực độ.


Ôn tồn, lạnh nhạt như thế.


Khiến người ta không thể không cảm nhận được không khí nặng nề kia!


Nhưng, Hà An Viện lạ thấy được chút huyết sắc từ trên người người đàn ông này… Anh thoạt nhìn như không quan tâm tới bất cứ thứ gì, ngay cả giọng nói cũng như nhiễm chút vẻ biếng nhác.


Nhưng… Hà An Viện lại cảm tháy kinh hồn táng đảm, cô ta trừng lớn mắt, lúc nhìn thấy thiếu tướng như thế, cô ta còn tưởng tất cả những gì mình vừa thấy, nghe được đều là do ảo giác!


“Thiếu tướng, có thể là do Tiểu Viện bị té quá đau rồi, tôi sẽ mang con bé đi!” Đại phu nhân nói với thiếu tướng, trong giọng nói cũng có mấy phần bất an, bà ta bắt lấy tay Hà An Viện, đại phu nhân nhéo một cái, nói thầm với Hà An Viện: “Tiểu Viện, đi nhanh lên!”


Dịch Giản không nói gì, nhìn hai người.


Ánh mắt còn toát rả vẻ lạnh lẽo đáng sợ.


Dường như anh chính là thứ gì đó vô cùng cao cao tại thượng, không gì có thể sáng được.


Sâu trong đôi mắt đó còn có chút vẻ giễu cợt.


Khi Hà An Viện nhìn vào đôi mắt ấy, trong nháy mắt cô ta đã phục hồi tinh thần, cô ta lại… Dám làm chuyện như thế, lá gan của cô ta đã quá lớn rồi… Một giây kia, lòng của cô ta vô cùng hối hận, rất sợ, vô cùng hoảng sợ!


“Thiếu tướng… tôi…”


Hà An Viện phát hiện mình vừa mới mở miệng, giọng nói vô cùng khô khốc khó nghe, hệt như tiếng khóc thút thít, hoặc như đang cầu xin!


Cô ta cảm thấy ánh mắt của thiếu tướng như vô số kim châm, không chút lưu tình mà đâm sâu vào da thịt của cô ta, còn mang theo hơi lạnh như băng, đau tận xương cốt.


Cô ta siết chặt khăn tay, cả người hơi lảo đảo, suýt chút đã ngã thêm lần nữa.


“Không phải do tôi cố ý… Là do không cẩn thận nên mới ngã thôi… Thiếu tướng… anh đừng giận…”