MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 244: Cô ấy là vợ tôi (16)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 244: Cô ấy là vợ tôi (16)

420 từ · ~3 phút đọc

Lúc anh cắn, còn hơi cọ xát ngón tay của cô.


Động tác vô cùng bình thản, tự nhiên lưu loát.


Chung Tình đã sớm lúng túng rồi.


Dịch Giản ngước mắt lên, chầm chậm nhai ăn, liếc mắt nhìn Chung Tình bởi vì quẫn mà khuôn mặt nhỏ đỏ lên, đáy mắt tràn đầy ranh mãnh vui vẻ.


Chung Tình thấy nụ cười của anh, cả người cũng không biết thế nào, rất đói bụng, cúi đầu, liền đem thức ăn anh cắn còn dư lại một nửa, nuốt vào trong bụng.


Dịch Giản sửng sốt, không nghĩ tới cô sẽ như vậy làm, cả người nhìn ánh mắt của cô, cũng lập tức trở nên thâm tình chân thành.


Sau thời điểm đó, Chung Tình ngược lại ăn rất tự nhiên, cô cầm một cái, đầu tiên là cho Dịch Giản ăn một miếng, sau đó mình ở ăn một nửa còn dư lại.


Như vậy đây là lần đầu tiên, xe còn chưa đến nhà, Dịch Giản mua gì đó, vậy mà đã ăn không còn một chút nào rồi.


Có chút thức ăn nhỏ dính bên mép Chung Tình, Dịch Giản chậm rãi vươn tay, đặt ở bên miệng của cô, nhẹ nhàng lau đi, lực của anh rất nhẹ, nhiều phần là yêu thương….


Tim Chung Tình lại mạnh mẽ đập một cái.


Không khí bên trong xe cũng khác rồi.


Ánh mắt Dịch Giản, cuối cùng dời đến trên mặt Chung Tình, cùng ánh mắt của cô, chậm rãi nhìn anh.


Một giây phút kia, mắt của anh không tránh ra, mà cô lại giống như là bị ánh mắt đen nhánh kia hấp dẫn, nhìn vào trong ánh mắt thâm thúy, cô trầm luân…… Trầm luân…… Không cách nào thoát ra ngoài…… Chỉ có thể, ngu ngốc như vậy, giống như là mất hồn cứ mải nhìn vào.


Dịch Giản đã ngừng xe.


Ngoài cửa xe, ngựa xe như nước, có tiếng rao hàng của người bán hàng rong, còn có tiếng cười giỡn của phụ nữ…… Nhưng mà, tất cả dường như cũng cách bọn họ rất xa, không thể nào x hơn nữa.


Bọn họ cũng không biết, nhìn nhau rốt cuộc bao lâu, lâu đến mức Chung Tình cảm thấy mình cứ như vậy sẽ bị đông cứng đến chết.


Lâu đến lúc…… Dịch Giản cảm thấy vào giờ phút này, có thể chính là một đời…


………………


Dịch Giản hơi hướng đến mặt của Chung Tình, cúi thấp đầu.