MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 283: Uống thuốc này đi (15)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 283: Uống thuốc này đi (15)

421 từ · ~3 phút đọc

Tay Chung Tình hướng cổ của anh, nhích lại gần, cô lại phát hiện anh ta vẫn còn bình tĩnh như thế, giống như là căn bản không sợ gì, cô thì ngược lại hoàn toàn bị dọa sợ.


Anh không sợ?


Anh tại sao không nhúc nhích.


Chung Tình nắm chặt đao, cô thở thật sâu, giống như là cảm thấy thân thể Dịch Giản, đến gần thân thể của cô.


Tay của cô hơi dùng lực một chút.


Thân thể của anh chấn động.


Nhưng là một giây kế tiếp, cô lại thét lên, cây đao ném xuống đất, nước mắt rơi xuống…… Cô không hạ thủ được……


Cô khóc giống đứa bé, trong miệng la hét: “Tôi chán ghét anh…… Tôi tuyệt đối không thích anh, tôi cũng không muốn gặp lại anh, anh không nên xuất hiện trước mặt của tôi? Nếu như không có anh, tôi sẽ rất tốt! Tôi chán ghét anh……”


Trên cổ Dịch Giản, máu từ từ thấm ra ngoài lớp áo mỏng.


Hơi thở của anh giữa đều là mùi máu tươi, lại không cảm thấy có nhiều đau đớn.


Thật ra thì đau đi nữa, cũng không bằng trong lòng.


Mắt của anh chỉ còn lại màu đen không thấy gì cả, cả người không nhúc nhích, nghe cô nói thế, đáy lòng một trận khổ sở……


Cô chỗ này, vẫn la lên, giống như là muốn phát tiết.


“Đừng nói.” Dịch Giản không liếc nhìn cô một cái, từ trên người của cô, chậm rãi đứng lên, sửa sang lại y phục của mình, giọng nói của anh cơ hồ không nghe được: “Đừng nói…… Cho dù em không nói, tôi cũng hiểu.”


Anh mặc xong quần áo, đứng ở nơi đó, nghiêm túc nhìn cô.


Mắt của anh chứa đầy đau khổ nặng nề.


Em nói đúng, sự xuất hiện của tôi, khiến cho thế giới của em, hỗn loạn tất cả.


Tôi cho là, em bằng lòng, ai ngờ, lại tạo thành khó chịu cho em.


Nhưng nếu tôi yêu như vậy, lại khiến cho em khổ sở như vậy…… Thế thì, tôi lựa chọn không yêu nữa……


Tôi biết…… Thế giới không em, thật rất cô đơn…… Nhưng là…… Tôi cam tâm ở trong thế giới cô đơn, nhìn em.


Một lúc lâu, tròng mắt của anh, trong khoảnh khắc đó, nhìn vào nơi vô định, chứa đau khổ triền miên, giọng nói của anh, bình tĩnh không có có bất kỳ điều gì: “Em đi đi……”