MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 295: Giống người lạ (12)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 295: Giống người lạ (12)

452 từ · ~3 phút đọc

Tiểu nha hoàn tận lực che dù cho cô, tuy nhiên nó không làm nên chuyện gì, quần áo của Chung Tình cũng ướt toàn bộ.


Cô lật một lần, cũng không tìm được, đáy lòng dần dần lạnh lên.


Tiểu Hoàn bị nước mưa thấm ướt toàn thân cũng nằm xuống, nó meo meo gọi một tiếng, vọt ra ngoài, sau đó ngậm một bộ y phục, cọ xát chân Chung Tình.


Chung Tình cúi đầu nhìn, cũng là bộ y phục mình muốn tìm.


Ánh mắt của cô mỉm cười nói chua xót, liền cúi đầu, ôm lấy y phục.


Tiểu nha hoàn lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm: “Chung tiểu thư, nhanh đi về……”


Chung Tình gật đầu một cái, liền theo tiểu nha hoàn hướng trước mặt đi.


Vừa vặn xe của Dịch Giản đến đối diện.


Cô toàn thân cũng ướt sũng, đứng ở ánh đèn trước xe, xuyên thấu qua mưa, xuyên thấu qua cửa sổ, nhìn bên trong.


Từ Ngang vội vàng đạp phanh xe, thân thể anh và Thiếu tướng, cũng nghiêng về phía trước, anh mới nhìn rõ người bên ngoài là ai.


Đang định quay đầu lại gọi Thiếu tướng, lại phát hiện Thiếu tướng đã sớm mở mắt, nhìn người bên ngoài, đã si ngốc rồi.


Ánh mắt của anh, vô cùng chuyên chú.


Cánh môi giật giật.


Chung Tình cũng không nghĩ tới vào lúc này sẽ đụng phải   Dịch Giản, cô nhớ tới, anh tựa hồ nói muốn rời đi rồi…… Ngày về chưa định.


Thì ra là, thế nhưng anh lại là đi như vậy cấp, bây giờ cách bữa tiệc cũng chưa đến nửa tiếng, cũng đã thu xếp xong hết thảy, chuẩn bị đi.


Dịch Giản không xuống xe, Từ Ngang cũng không nói.


Chung Tình liền đứng ở nơi đó như vậy, tay lại rũ xuống, để sau lưng, đem bộ y phục che lại.


Hai người, cách vô số đường mưa chằng chịt, nhìn nhau.


Trên đất một mảnh hơi nước trắng xóa.


Tiểu nha hoàn thấy là xe Thiếu tướng, vội vàng khom người, lôi Chung Tình, hướng một bên nhường đường.


Bị tiểu nha hoàn va chạm như vậy, Chung Tình ngược lại hồi thần, đi theo tiểu nha hoàn bên cạnh, cũng không lên tiếng, chỉ là một tay ôm Tiểu Hoàn, một tay nắm y phục, bước đi xinh đẹp, theo hướng dù của tiểu nha hoàn, từ từ đi tới.


Tiếng giày cao gót, cùng tiếng mưa rơi lẫn vào lại với nhau, khiến cho Dịch Giản nghĩ đến buổi chiều ngày đó, cô cũng là tâm địa sắt đá như vậy rời đi, chưa từng do dự.