MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 310: Muốn em bé hay là muốn người mẹ (10)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 310: Muốn em bé hay là muốn người mẹ (10)

510 từ · ~3 phút đọc


Bất tri bất giác, lại đi tới đình nghỉ chân đang xây dở ở phía đông nhà họ Dịch.


Chung Tình hô một tiếng: “Tiểu Hoàn………”


Cũng không biết có phải cô và Tiểu Hoàn tâm linh tương thông hay không, hay là vì nguyên nhân nào khác, mà cô nghe được tiếng meo meo từ đằng xa, Chung Tình theo âm thanh tiếp tục tiến về phía trước.


Mặt đất rất là trơn rượt, cô nhiều lần thiếu chút nữa đã trượt ngã.


Cuối cùng, chỉ có thể dùng phương thức bò mà đi.


Tiểu Hoàn đối với cô mà nói, rất quan trọng.


Bởi vì có con, Đại phu nhân rất ít khi để Tiểu Hoàn chơi với cô, ngày hôm nay cô muốn nhìn Tiểu Hoàn một chút, lại phát hiện Tiểu Hoàn không có ở đó, tự nhiên nóng ruột.


Thật ra cô vẫn luôn lo lắng cho Tiểu Hoàn, lo nó bị người khác ăn hiếp.


Chung Tình rốt cục nhìn thấy Tiểu Hoàn, cô đứng lên, muốn đi về phía Tiểu Hoàn, nhất thời không chú ý, trượt chân khiến cả người ngã về phía sau.


Trong lòng của cô cả kinh, không nhịn được kêu lên một tiếng, nếu như té xuống sợ rằng em bé sẽ không còn đẹp trai nữa.


Cô nhắm mắt lại, trong lòng sợ cực kì, thế nhưng cả người lại không có té xuống, trái lại rơi một vòm ngực ấm áp và rắn chắc.


Hơi thở đó vô cùng quen thuộc, nhàn nhạt, rất dễ chịu, có rất ít người đàn ông có hơi thở như thế, ngoại trừ hắn, cũng sẽ không có người thứ hai.


Chung Tình trở nên hoảng hốt……… Giống như trải qua một thời gian dài, lại một lần nữa cùng người mình mong nhớ, tương phùng.


Cô không dám thở mạnh, cảm thấy trái tim đang đập rất mạnh.


Dịch Giản thở hổn hển, lúc hắn tới liền nhìn thấy cô đang chới với đứng ở nơi đó, hắn chạy đến rất nhanh, vì mặt đất trơn rượt mà nhiều lần ngã xuống, cũng may vẫn tới kịp đón cô vào trong lòng.


Hắn cúi đầu, nhìn cô, giống như đang lạc vào trong giấc mơ.


Cô không nhúc nhích, rúc vào trong ngực của hắn, hắn tự nhiên sẽ không buông ra.


Hai người cách lớp quần áo, cũng có thể nghe được tiếng tim đập của nhau.


Cũng không biết trôi qua bao lâu, Tiểu Hoàn từ đâu chạy tới, cắn vào vạt áo sườn ám của Chung Tình, quấy rầy Chung Tình.


Chung Tình lúc này mới ý thức được mình đang rúc vào trong lồng ngực của Dịch Giản, mặt ửng hồng lên, muốn đứng lên.


Dịch Giản đương nhiên không yên lòng, cẩn thận từng li từng tí một đỡ cô đứng lên, sau đó nhìn chung quanh một lần, cúi người xuống, ôm lấy Tiểu Hoàn, dự định cùng Chung Tình rời đi.


Ai ngờ Chung Tình đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.