MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 332: Muốn con hay mẹ (32)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 332: Muốn con hay mẹ (32)

528 từ · ~3 phút đọc

Từ trước đến nay cô đều không tìn vào người khác, ngoại trừ chị hai và Trác Nhiên, cho tới bây giờ…. Trong nháy mắt này, cô cũng không thể tin tưởng vào ai được….. Hoặc là nói, trong lòng cô, chút cảm giác tốt đẹp vốn có với người nhà họ Dịch, đều đã tan thành mây khói cả rồi!


Thật ra, cô cũng không thể nói thêm lời nào, có trách đại phu nhân đã lựa chọn như vậy hay không, nếu đổi lại là cô, có lẽ cô còn làm ra việc quá đáng hơn cả đại phu nhân, cô cũng sẽ cần đứa nhỏ, chứ chẳng cần người mẹ làm gì!


Bởi vì bọn họ đều là một loại người, sống trong một đại gia đình như thế này, vùng vẫy hết sức, liều mạng bảo vệ thứ mình muốn, đại phu nhân muốn địa vị, có lẽ có địa vị, bà ta mới có thể tiếp tục sống sót tốt hơn.


Chỉ là cô vẫn chưa muốn chết!


Cô nhìn bác sĩ, lại không nghĩ được chút biện pháp nào, làm lí do để bác sĩ đồng ý cho cô tiếp tục sống.


Cô đã không còn là cô sáu hô phong hoán vũ ở nhà họ Chung của ngày xưa nữa… Cô của bây giờ, có trách cũng chỉ có thể trách… số cô không tốt!


Tuyệt vọng như thủy triều, chậm rãi vùi lấp cô.


Bác sĩ nhìn cô im lặng không nói, chỉ cho rằng cô thật sự lặng im lựa chọn như vậy, cầm ống chích lên, đâm vào cổ tay cô.


Cô cảm giác được dạ dày mình thoáng trở nên đau đớn, đâm thẳng vào tim.


Cô suy nghĩ, nếu cô thật phải chết… Có phải sẽ không phải sợ hãi như vậy nữa hay không?


Nhưng mà, cô lại sợ, cô mơ mơ hồ hồ nghe được bác sĩ nói gì đó với cô, không sao sẽ không đau, chỉ cần ngủ thiếp đi, rồi cái gì cũng sẽ qua hết.


Rõ ràng là một câu an ủi dịu dàng như vậy, nhưng lại khiến toàn thân cô run rẩy.


Thật sự phải chết sao?


Cô…. Trong đầu cô mơ mơ hồ hồ lại nghĩ tới thiếu tướng, chàng trai tuyệt mỹ như vậy, nhớ tới đêm hôm đó, nhớ tới khi cô ở trong ngực anh, nhớ tới những gì mình đã nói với anh, tôi sẽ không chết ở nơi này chứ? Tôi rất sợ…


Đó là đêm đẹp nhất trong của cuộc đời này của cô, không đấm đá nhau, không có chuyện gì phải sợ hãi, thậm chí chẳng biết tại sao lại có cả cảm giác an tâm lẫn ỷ lại, tin tưởng nhau, nép mình trong lòng anh, cô sẽ không chết.


Chung Tình lại không nhịn được tự giễu mình, cô còn nghĩ ngợi chuyện lung tung gì nữa… Đêm hôm đó, chẳng qua là đúng lúc, có thể là vì con của mình nên anh mới làm vậy, anh đã có người anh yêu, người đó không phải cô, mà cô và anh, là điều không thể nào……