MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 336: Tôi muốn cô ấy sống (4)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 336: Tôi muốn cô ấy sống (4)

518 từ · ~3 phút đọc

Dịch Giản không thèm nhìn đại phu nhân, thẳng tay giữ cửa, mở rộng ra.


Không có quan hệ gì với anh?


Người phụ nữ kia, từ trước tới giờ vẫn luôn là của anh, không có quan hệ gì với anh?


“Thiếu tướng, tôi là chị dâu cả của cậu, đó là cháu trai của người anh cả mà cậu quý trọng nhất, tôi lựa chọn thay anh cả cậu, cậu không thể làm bừa!” Đại phu nhân lấy cả anh cả Dịch Giản là Dịch Phong ra, giọng bà ta run run: “Nếu cậu thật muốn ngăn cản, như thế, vậy thì giết tôi trước!”


Ánh mắt Dịch Giản càng lúc càng thâm trầm, tầm mắt anh sắc bén, bắn thẳng về phía đại phu nhân, trên mặt không có chút gợn sóng, dường như trên dưới toàn thân đính đầy hơi máu, sát ý dày đặc.


“Bà cho là tôi không dám?”


Anh nghiêng đầu, cho Từ Ngang một ánh mắt, đó là một mệnh lệnh vô thanh.


Từ Ngang ngầm hiểu, một giây sau, liền cung kính đi tới bên cạnh đại phu nhân, vươn tay, ngăn cản đại phu nhân: “Đại phu nhân, xin —— —— “


Đại phu nhân thật không ngờ Dịch Giản lại làm chuyện như vậy, Dịch Giản người này, từ trước đến nay đều có điểm mấu chốt, anh ta yêu nhà họ Dịch, cũng quan tâm nhà họ Dịch, mà mình là chị dâu cả ruột thịt của anh ta, làm sao anh ta có thể đối xử với bà như vậy?


Vốn Dịch Giản còn tính bước thêm một bước, gọn gàng dứt khoát bước vào phòng, nhưng lại như nhớ tới thứ gì đó, chậm rãi rút bước chân này lại, xoay người, nhìn đại phu nhân từ trên cao xuống, bất thình lình nhàn nhạt đã mở miệng: “Cô ấy, không phải người bà có tư cách đụng tới!”


Ngoại trừ cô ấy ra, có tặng nhà họ Dịch này cho bà, cũng được cả!


Chỉ riêng cô, không phải người bà có tư cách biết tới!


Dịch Giản vốn trầm mặc ít lời, giờ khắc này, lại càng yên tĩnh tới lạ thường, chỉ riêng ánh mắt chậm rãi đặt lên người Chung Tình đang nằm đó, lòng anh trở nên đau đớn.


Không phải anh không kính trọng anh cả mình.


Mà là người nằm nơi ấy, rõ ràng là người mà anh muốn nhất quý trọng nhất, lại bị người khác chà đạp vô tình như vậy!


Dịch Giản nắm tay, xoay người, đi vào trong.


Một câu đại phu nhân cũng không nói ra được, ừng nói mấy bà vợ bé kia, bọn họ đều đứng đó, toàn thân run rẩy, ai cũng không biết, liệu Dịch Giản có thể biến bọn họ thành kiểu dạng gì nữa thật không!


Chợt, trong hành lang lại truyền đến tiếng bước chân, người nọ mặc âu phục màu đen toàn thân, phía sau có một bác sĩ trẻ tuổi đi theo, tới trước mặt Dịch Giản.


Người tới chính là Bạc Địch.