MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 355: Chung Tình rời đi (4)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 355: Chung Tình rời đi (4)

488 từ · ~3 phút đọc

Chung Tình cảm thấy bên người không còn cảm giác ấm áp kia, mộng lập tức tản đi. Người cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, thần trí không được tỉnh táo cho lắm, trong khoảng thời gian ngắn, cũng không phản ứng kịp nơi này là nơi nào.


Cô nhìn thấy cửa bị đẩy ra, người đi tới chính là Dịch Giản, cô hơi nở nụ cười, chậm rãi xoay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, đã thấy bên ngoài sáng trưng một mảnh, liền nghiêng đầu hỏi: “Mới sáng sớm đã muốn đi ra ngoài sao?”


“Ừ.” Dịch Giản hơi nhíu mày: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”


Chung Tình cúi thấp đầu, không thể nói với hắn rằng là mình năm mơ thấy hắn, mặt có chút hồng: “Một khi đã tỉnh, liền ngủ không được.”


Dịch Giản không nói gì, đi lên trước, đưa tay ra, đắp chăn cho cô: “Nghỉ ngơi cho tốt.”


Chung Tình gật đầu, nhếch miệng nở nụ cười, liền giục Dịch Giản mau đi làm chính sự.


Dịch Giản cũng không có mở miệng, nghe lời cô mà đứng lên, sâu sắc nhìn cô một cái.


Chung Tình cẩn thận nhìn Dịch Giản, cũng không biết có phải là vì mơ thấy hắn mà cảm thấy mặt hắn rất hồng nhuận, vô cùng câu người hay không.


Nhìn thấy Chung Tình như vậy, trong lòng của Dịch Giản cảm thấy vô cùng ấm áp và có một chút run rẩy, hắn không tự chủ được đưa tay ra, sờ tóc của cô, xoa nhẹ hai lần, bổ sung một câu: “Chờ anh trở lại.” Lúc này mới xoay người rời đi.


Chung Tình nhìn bóng lưng của Dịch Giản, ánh mắt có chút thất thần.


Trong lòng cũng là một mảnh ngổn ngang, giống như bị gió to thổi qua ————


===============================================================


Chung Tình rời giường, vừa đi xuống lầu, thì đã có người giúp việc đứng ở nơi đó, nói vậy lúc Thiếu Tướng rời đi, đã sắp xếp người chăm sóc cô.


Cơm nước được dọn ra trên bàn, người giúp việc đầu tiên là cầm đũa, nếm thử mỗi món một miếng, lúc này mới đổi một đôi đũa khác, đưa cho Chung Tình.


Chung Tình không cảm thấy đói cho lắm, ăn một ít cho có, rồi sau đó kêu người giúp bưng thuốc lên.


Người giúp việc cũng uống một chút thuốc trước, sau đó mới đưa cho cô.


Chung Tình biết, dường như Thiếu Tướng đã phát hiện cô có một chút thói quen xấu nho nhỏ, nên lúc hắn không có ở đây, liền dặn dò người giúp việc chiếu cố cô, trong khoảng thời gian ngắn, trong lòng của cô có một chút cảm xúc không nói ra được, phức tạp chồng chất đan xen.


Cô chậm rãi bưng chén thuốc, uống một ngụm, cố gắng làm ra vẻ bình thản.