MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 411: Vậy thì lấy anh đi! (4)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 411: Vậy thì lấy anh đi! (4)

508 từ · ~3 phút đọc

“Thiếu tướng…… Người từng nói, chỉ cần tôi ở lại, ở bên cạnh anh, tôi muốn gì anh sẽ cho tôi thứ ấy, là thật sao?”


Thân thể Dịch Giản cứng đờ.


Cô nhắc lại lời anh từng nói.


Nói cho cùng thì cô đang muốn làm gì?


Anh nghiêng đầu, nhìn ánh mắt cô, lạnh nhạt, không chút cảm xúc, sau một lúc lâu, mới mở miệng, ngữ điệu hơi gượng gạo: “Chắc chắn.”


Chung Tình buông cánh tay Dịch Giản ra, nhìn anh, từ từ cười lên: “Thật sự sao?”


“Nếu như vậy, vậy thiếu tướng…… Tôi không muốn chết…… Muốn sống, có thể chứ?”


Giọng điệu của cô rất mềm rất chậm như lời chân thực nhất.


Cô không đi được thật sao?


Cho nên, xoay người, tới xin anh rồi hả?


Nếu thật là như vậy, như thế, anh đương nhiên thấy ngọt như mật rồi.


Tức khắc, Dịch Giản vươn tay, sờ sờ sợi tóc của cô, gật đầu: “Chỉ cần tôi ở đây, không ai có thể ép em phải chết được.”


Lúc này Chung Tình mới hòa hoãn yên tâm, cô nghĩ, chuyện cô phải làm lúc này chính là giữ chặt Dịch Giản, bằng mọi cách lấy lòng anh, chỉ cần anh còn chút yêu thích cô, có một chút nhỏ thôi, như vậy cũng đủ rồi.


Chờ tới một ngày, tình cảm của anh không còn nữa…


Chung Tình ngừng hít thở, cũng không dám suy nghĩ tiếp, không còn tình cảm…Vậy cô phải làm sao bây giờ?


Ánh mắt cô sâu thẳm, thoáng hiện nét đau thương, không có gì, chỉ cần cô không thương anh, vậy mọi chuyện sẽ là không có gì, cô phải nhớ thật kỹ, cô dùng mọi cách lấy lòng anh đều là vì mạng sống của mình, vì đứa con đã mất, vì cuộc sống tương lai…


“Vậy, thiếu tướng phải nói với đại phu nhân ra sao?”


Đại phu nhân đã lấy Dịch Phong ra đè ép anh, anh luôn kính trọng nghe lời anh cả mình, liệu anh có thật sẽ vì cô, mà làm ngược với anh cả mình không?


Dịch Giản không hé răng, chỉ nhìn Chung Tình.


Cô thật sự không đi sao?


Anh lại cảm thấy tất cả những thứ này  đều mơ màng như một giấc mộng.


Dù cho, cô ở lại đây không phải vì yêu anh, cũng không phải vì thật lòng muốn chung sống với anh, nhưng anh vẫn cảm thấy hoảng hốt.


Trái tim nhảy lên thật nhanh, từng nhịp từng nhịp, tràn ngập vui sướng nồng đậm.


Anh quả thật… đã trúng một loại độc là cô, chỉ cần nhìn cô như vậy, không rời đi, anh cũng thỏa mãn rồi!


Chung Tình thấy Dịch Giản im lặng, cho rằng anh đang do dự, lòng cô không nhịn được mà thấy sợ hãi…


Ngộ nhỡ, nếu có một ngày vì quan hệ với Dịch Phong, anh nghư lời đại phu nhân nói, vứt bỏ cô, vậy cô phải làm sao?