MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 413: Vậy thì lấy anh đi! (6)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 413: Vậy thì lấy anh đi! (6)

509 từ · ~3 phút đọc

Trái lại Chung Tình tự thấy xấu hổ vô cùng, suy nghĩ một lúc, cô nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi tiếp tục nói: “Còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp mặt thiếu tướng, cảm giác như nhìn thấy ánh mặt trời, trong nháy mắt chiếu sáng cả thế giới vốn buồn tẻ vô vị của tôi.”


Nói tới đây suýt tí nữa Chung Tình cắn đứt đầu lưỡi luôn!


Trời ạ, cô thật sự không thể tin được, những lời này là cô nói ra, cô cố tình chạy tới chỗ bán thơ văn, lật đi lật lại mấy quyển này, thuận miệng đọc thuộc hai đoạn.


Lúc ấy còn tưởng, cũng không có gì, giờ nói ra như vậy, cả người cô cũng ghê tởm run lên theo.


Dịch Giản giương mắt lên, nhìn cô, mặc dù anh biết đây là cô đang diễn trò, nhưng lại có thể ép buộc mình nói ra những lời nh vầy, cũng thật làm khó cô rồi.


Đáy mắt anh mang theo trêu tức nhàn nhạt, nhìn cô, theo lời của cô, gật gật đầu, vô cùng lạnh nhạt vô ba nói hai chữ: “Ừ.”


Tiếng ừ của anh, nói mặt không đỏ tim không đập mạnh, giống như là đương nhiên vậy!


Khuôn mặt Chung Tình vừa đỏ lên vừa nóng rực, cô không dám nhìn vào mắt anh chút nào, chỉ đó gằn từng tiếng một, tiếp tục nói những lời trong đầu mình ra.


“Quen biết anh là duyên phận, hiểu nhau là một loại mỹ lệ, làm bạn cùng anh càng là may mắn, tôi thật sự rất vui, có thể làm bạn mãi mãi với anh.”


Sau khi nói xong, Chung Tình vẫn vụng trộm nhìn Dịch Giản, phát hiện nét mặt anh vẫn thờ ơ như cũ.


Tức khắc, đáy lòng cô rạo rực, những loại cô học, chỉ còn mỗi một đoạn cuối, nếu liều lĩnh dùng hết, vậy cô nên nói gì nữa?


Theo bản năng Chung Tình muốn chạy trốn, nhưng nếu cô thật sự chạy trốn, vậy buổi tối cô sẽ không thể ngủ yên ổn, tối thiểu cô phải khiến anh quyết tâm giữ cô lại bên mình, sẽ không vì đại phu nhân lôi Dịch Phong ra  mà dao động thêm lần nữa.


Này có tính là mỹ nhân kế không?


Suy đi nghĩ lại, Chung Tình liền im lặng.


Cô bình tĩnh ngẩng đầu, nhìn vào mắt Dịch Giản, mênh mông như biển cả thâm thúy khôn cùng.


Bất tri bất giác cô trầm luân vào đó, mơ mơ hồ hồ lại nghĩ tới vài ngày trước của bọn họ.


Một chút cảm nhận, chợt chuyển thành ngôn ngữ,  thoát ra khỏi miệng cô.


“Thiếu tướng, thật sự rất vui vẻ, có anh ở bên, làm sinh nhật cho tôi, cõng tôi đi trước mặt rất rất nhiều người, thậm chí…… Còn đặt rất nhiều ảnh chụp về tôi trong sách… Tôi nghĩ, mỗi một cô gái, đều sẽ bị hút vào ở trong đó… “