MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 514: Thằng nhóc lừa đảo này (3)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 514: Thằng nhóc lừa đảo này (3)

494 từ · ~3 phút đọc

Chung Tình hai tay nhận lấy, Trác Nhiên bình tĩnh nhìn cô, nói hai chữ: “Bảo trọng.”


“Hai người cũng vậy, bảo trọng.” Chung Tình vừa lên tiếng, nước mắt lập tức rơi xuống.


Dịch Giản xuống xe, nhìn thấy bọn họ lưu luyến không rời, hắn cảm thấy vô cùng chướng mắt, nhưng chỉ đưa tay ra, không nói câu nào kéo Chung Tình vào trong ngực của mình, gắt gao khóa lại.


Sau đó, ôm lấy thân thể của cô, nhét vào trong xe.


Chung Tình lên xe mà lưu luyến không rời, kéo cửa xe xuống, không ngừng vẫy tay tạm biệt Trác Nhiên và Chung Hân.


Đi được một khoảng rồi, cô mới từ ngoài cửa sổ, duỗi đầu trở về.


Bên trong xe rất yên tĩnh, Dịch Giản không mở miệng nói câu nào.


Bầu không khí có chút đình trệ.


Từ Ngang mở miệng đánh tan bầu không khí căng thẳng này, nói: “Phu nhân, cô nói chuyện cũng lâu thật, Thiếu Tướng đã đợi cô cả một buổi trưa rồi đó.”


Vẻ mặt Chung Tình sững sờ, nhưng cô không có mở miệng nói chuyện, xoay đầu nhìn Dịch Giản, phát hiện vẻ mặt của hắn vẫn lạnh nhạt như vậy, dáng vẻ như không muốn nói chuyện, lúc này mới lên tiếng nói: “Hai người đợi cả một buổi ư? Sao không nói cho tôi biết?”


Dịch Giản không nói lời nào.


“Thiếu Tướng vốn đã đi tới cửa rồi, nhưng chỉ đứng ở trước cửa một chút rồi đi xuống.”


“Nếu đã lên tới rồi, tại sao không gọi tôi ra?” Chung Tình lần này nhìn Dịch Giản hỏi.


Nhưng không nghe thấy câu trả lời.


Lần này Từ Ngang không hề trả lời, chính hắn cũng không biết tại sao Thiếu Tướng lại không gọi phu nhân đi ra.


Trong lòng Chung Tình có chút ngổn ngang, cô bất an nhìn Dịch Giản.


Dịch Giản biết cô đang nhìn mình, nhưng chỉ yên lặng nhìn thẳng phía trước, từ đầu đến cuối không nhìn cô một lần nào.


Cửa sổ không có đóng, gió thổi qua, mái tóc dài của cô rơi vào trên mặt của hắn, mềm mại, ngưa ngứa, thậm chí còn ngửi được một chút hương bạc hà nhàn nhạt.


Hồi lâu, cô mới chậm rãi quay đầu, không nhìn hắn nữa: “Thiếu Tướng……… Tại sao không nói lời nào vậy?”


Dịch Giản thở dài một hơi, chung quy hắn vẫn không thể nhẫn tâm làm lơ cô: “Không có, sợ ảnh hưởng mọi người.”


Ngón tay Chung Tình run lên, cầm khăn tay, dùng sức dò.


Hắn nói cái gì? Sợ ảnh hưởng bọn họ?


Bởi vì cô nửa trách cứ nửa e thẹn nói câu kia, nói chị hai và Trác Nhiên đều sợ hắn, vì thế nên lúc hắn đến, nhưng vẫn không đi vào sao?


Chung Tình chao đảo, cảm thấy thế giới như muốn sụp đổ.