MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 700: Thiếu tướng có thù tất báo (1)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 700: Thiếu tướng có thù tất báo (1)

495 từ · ~3 phút đọc

Chung Tình đứng trước mặt ca nữ, ánh mắt hơi lóe lên, ngữ điệu nói chuyện lại không có ý lên mặt nạt người, trái lại lại lười biếng miễn cưỡng: “Việc này, cứ thế thôi.”


Chung Tình nói vậy, những người đó đương nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ, ai nấy đều cung kính hô một tiếng: “Thiếu tướng phu nhân……”


Sau đó, nhanh chóng buông ca nữ kia ra.


Hà An Viện đứng ở một bên, sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng, càng lúc càng khó coi, Chung Tình làm như vậy, rõ ràng chính là không cho cô xuống đài được!


Cô ả nắm chặt quyền, đáy lòng tức giận vô cùng, nhưng không cách nào trút hết!


Chung Tình cúi người, muốn nâng ca nữ nằm trên sàn kia dậy, ai biết ca nữ kia lại hừ lạnh một tiếng, làm thế trước mặt bao người, cô ả không tin không ai nhìn ra được rằng cô đang có ý quyến rũ thiếu tướng, mà tới cuối cùng, lại bị thiếu tướng phu nhân  thoải mái nói một câu mà giải quyết hết, rõ ràng thiếu tướng cũng không có ý ngăn cản, sợ là trong lòng thiếu tướng đều luôn ngoan ngoãn phục tùng thiếu tướng phu nhân!


Thật ra Chung Tình chỉ nhằm vào Hà An Viện, đối với cô ca nữ này, cô không hề có chút tâm lý đồng cảm nào, cúi người kéo cô ta lên chỉ là cho cô ta chút thể diện, ai nào nghĩ tới, cô nàng lại tự mình đứng lên, vỗ vỗ người, liếc xéo Chung Tình một cái, không rên một tiếng xoay người liền rời đi.


Hiển nhiên không đặt Chung Tình vào mắt.


Chung Tình cũng chẳng thèm để ý, chỉ ngượng ngùng cười cười, thầm nghĩ, vừa rồi mình thật đã làm việc thừa, thế nên đứng lên, quay người đi.


Ngay tại lúc này, Dịch Giản đã đứng ở sau lưng cô, vươn tay, vòng qua eo cô, giữ cô trong lòng, thoáng giận ôm cô tới sofa ngồi xuống, đáy mắt anh như ẩn dấu tức giận, nhìn cô chằm chằm lại chẳng nói gì.


Đương nhiên Chung Tình biết Dịch Giản đang giận, giận chuyện gì, cô biết, liền thuận thế dán lên ngực Dịch Giản, làm nũng nói: “Đừng giận mà… Em chỉ nghĩ lấy danh hiệu nhà họ Dịch mà lên mặt nạt người, truyền ra ngoài, sẽ không hay.”


“………” Gương mặt Dịch Giản vẫn lạnh lùng như cũ, không có ý mở miệng.


“Thiếu tướng…… Anh thật không muốn quan tâm tới em nữa hả?”


………


“Thiếu tướng, em đây cũng không thèm quan tâm anh nữa!”


………


“Về sau cũng không quan tâm anh luôn! Hừ……”


Dịch Giản nhìn Chung Tình giả bộ tức giận tức giận, mềm lòng vươn tay vuốt tóc cô, nhẹ giọng nói: “Anh chỉ không chấp nhận thấy em chịu uất ức…”