MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 725: Thiếu tướng có thù tất báo [26]

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 725: Thiếu tướng có thù tất báo [26]

492 từ · ~3 phút đọc

Editor: May


“Anh cho là em sẽ không đi ra……” Âm điệu Dịch Giản, lộ ra bất đắc dĩ nồng đậm: “Lần trước anh ở trong đình giữa hồ Cố Viên đợi một đêm, em đều không có đến…… Mà tối nay, anh cho là, anh ít nhất, phải chờ tới sáng sớm em rời giường, mới có thể phát hiện anh không có ở đây……”


Một đoạn lời nói ngắn ngủn, cùng trút ra một phần, từ quen biết, đến hiểu nhau, rồi đến yêu trong đủ loại lòng chua xót, đủ loại khổ cay, đủ loại khổ sở.


Ngón tay Chung Tình hơi run rẩy một chút, rồi sau đó, gắt gao bắt lấy tay anh, thân hình nho nhỏ, mềm nhũn dựa sát vào ngực của anh, tham lam ngửi mùi bạc hà thanh nhã nhàn nhạt thơm ngát kia, toàn thân hoảng hốt.


Cô im lặng nghe tiếng tim đập của anh, cùng tiếng tâm đập của cô, dần dần dung hợp lại cùng một chỗ, sóng lòng của cô bắt đầu mênh mông.


“Anh biết không? Từ nhỏ đến lớn, em vẫn khát vọng một thứ duy nhất, nhưng thứ đó, em lại chưa bao giờ lấy được.”


“Dần dần, em đã quen, cũng đã chết lặng, những thứ cảm giác đó, đều là gạt người, không thuộc về em.”


“Anh có biết, thứ đó là gì không?”


Chung Tình nói tới đây, hơi dừng một chút, cô cong môi, nhưng khóe mắt, đã có ướt sũng sáng rọi.


Dịch Giản cầm ngược tay cô, anh mơ hồ cảm giác được run rẩy và khủng hoảng nơi đáy lòng cô: “Không cần nói nữa……… anh hiểu được.”


Chỉ cần em chịu đi ra từ trong phòng, vậy đại biểu cho, em chú ý tới anh, như vậy, đã đủ rồi, thiên ngôn vạn ngữ, đều bù không được sự xuất hiện của em.


“Không……… Anh hãy nghe em nói hết.” Giọng nói của Chung Tình, như là một bài ca dao dịu dàng Ngô nông, quấn quanh Dịch Giản, quấn vào đáy lòng anh: “Em khát vọng yêu……… Nhưng em lại thực sợ hãi……… Bởi vì từ nhỏ đến lớn, em đều không có, cho nên em mới sợ……… Nhưng, trước kia em không phải như thế, trước khi gặp lại anh, cho tới bây giờ em đều không phải như thế.”


“Em cái gì cũng không sợ……… em cái gì cũng không để ý, em có thể thờ ơ lạnh nhạt người khác yêu đến muốn chết muốn sống, người khác vì người thân chết rơi lệ đầy mặt, mà em vẫn là tâm tình bình lặng như mặt nước, cảm thấy những thứ đó……… Quá mức……… Buồn cười………”


Lúc Chung Tình nói tới đây, dừng lại, tránh né lâu như vậy, cô không biết rốt cuộc anh có biết những tâm tư nhỏ kia của cô không, nhưng cuối cùng cô vẫn là mệt mỏi.