MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 791: Thiếu tướng tặng quà cho Chung Tình 【22】

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 791: Thiếu tướng tặng quà cho Chung Tình 【22】

473 từ · ~3 phút đọc

Chung Tình bị dọa cho sợ đến thiếu chút nữa thất thanh kêu lên, anh còn chưa đi sao? Cô đè chặt cửa, chỉ sợ anh tiến vào.


Dịch Giản đẩy một cái, lúc này mới phát hiện cửa bị cô từ khoá bên trong, vốn anh định đi vào, nhưng suy nghĩ một chút, dường như đã hiểu cô xấu hổ, liền bỏ qua suy nghĩ này, chẳng qua chỉ đứng ở ngoài cửa, nói vào bên trong, giọng điệu vô cùng ưu nhã: “Mới vừa rồi…… em nói gì?”


Rõ ràng anh không có ở bên cạnh cô, cô lại có cảm giác như bị anh nhìn thấu, ranh mãnh nhìn cô, hơi mang theo vài phần đùa giỡn.


Dịch Giản nói rất chậm, lại một lần nữa mở miệng, gọi tên của cô: “Chung Tình…… Chung Tình?”


Chung Tình nghe được giọng của anh, hồi thần, vội vàng trả lời một câu: “A?”


Sau đó cô mới vươn tay, vỗ vỗ gò má nóng hực của mình lắc đầu một cái, bắt mình trấn định lại.


“Chuyện gì?”


“Vừa rồi nương tử không nghe được lời của vi phu sao?” Giọng của Dịch Giản nghe giống như tâm tình rất tốt, ngón tay gõ lên cánh cửa, tiết tấu đều đặn, nghe, giống như âm điệu thú tội, “Anh yêu em”, “anh yêu em”, cùng tiếng tim của cô, vô cùng phù hợp: “Vậy vi phu sẽ nói lại với nương tử một lần…… Vi phu nói là, mới vừa rồi nương tử, nói cái gì? Vi phu đãng tai, không nghe rõ.”


Anh không nghe sao?


Đáy lòng của cô có chút tiếc nuối.


Mình nói rất rõ ràng.


Cô mở to miệng ra, muốn bắt mình nói lần thứ hai, nhưng lại chỉ nói một chữ: “Em……”


Lại không còn dũng khí nói ra, cô nhìn chung quanh, sau đó đổi một câu trả lời hợp lý: “Thiếu tướng…… Em nói, ngài trở về nghỉ ngơi cho tốt.”


“Chỉ là như vậy sao?” Dịch Giản thở dài, phảng phất như mang theo vài phần tiếc nuối, sau đó, lại yên lặng bổ sung một câu: “Nương tử cũng vậy, nghỉ ngơi thật tốt, nếu là nghỉ ngơi không tốt, vi phu sẽ đau lòng.”


Anh vô cùng tình tứ, mở miệng một tiếng nương tử, kêu cực kỳ thuận miệng.


Chung Tình liền vội vàng gật đầu: “Biết rồi…… Vậy thiếu tướng, ngài đi thong thả.”


“Ừ.” Dịch Giản đáp một tiếng, nghe không rõ tâm tình.


Chung Tình không biết chuyện gì xảy ra, cũng cảm thấy có chút đau lòng, đợi một chút, mãi đến lúc bên ngoài đã không còn bất cứ tiếng động nào, cô cho là anh đã rời đi, liền theo bản năng mở miệng thử dò xét: “Thiếu tướng…… Thiếu tướng?”