MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 826: Thiếu tướng tặng quà cho Chung Tình [57]

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 826: Thiếu tướng tặng quà cho Chung Tình [57]

520 từ · ~3 phút đọc

Editor: May


Hà An Viện nghĩ nghĩ, đáy lòng kích động một trận, âm điệu cũng cực kỳ kích động theo: “Thiếu tướng……… Anh thật sự sẽ hối hận, sẽ hối hận!”


Dịch Giản không có tiếp lời, một đôi mắt lạnh lùng, chỉ bình tĩnh nhìn hư không, xa xôi mà chuyên chú, như là thấy được cô gái tốt đẹp ấm áp trong trí nhớ kia.


Trong phòng, không khí cực kỳ trầm mặc.


Thấy được sao?


Anh cũng không coi uy hiếp của cô ta là chuyện lớn!


Cô ta không cam lòng!


Cô ta gắt gao cắn cắn môi dưới trở nên trắng bệch: “Thiếu tướng, ngài không tin tôi sao? Ngài không coi lời nói của tôi là chuyện lớn ư? Vậy thì ngài khẳng định sẽ hối hận! Cực kỳ hối hận!”


Dịch Giản cười lạnh.


Hà An Viện nhìn nụ cười lạnh kia một chút, cảm thấy chính mình không cần nói tiếp nữa, nói tiếp, cũng là tự rước lấy nhục, xoay người, rời đi, bóng dáng mang theo vài phần oán hận thật sâu………


Người đã rời đi, trong phòng một mảnh im lặng, nha hoàn đứng ở ngoài cửa, cũng không một ai dám tiến vào, trong phòng một mảnh yên tĩnh.


Dịch Giản như là điêu khắc, đứng ở nơi đó, ngón tay cũng dần dần buông lỏng khí lực, đánh rơi súng xuống đất, anh lung la lung lay để cho chính mình ổn định thân thể, sau khi đi, tìm nước lạnh, tưới nước lạnh xuống dưới người của chính mình.


Toàn thân một mảnh ướt sũng.


Lạnh như băng, tưới vào da thịt, anh dần dần có chút thanh tỉnh lại.


Anh hơi thở hổn hển một hơi, đứng lên, nhặt súng lên, ước chừng chính mình có thể chống đỡ quá một lát, liền đứng lên, đi về phía ngoài cửa.


Kéo cửa ra.


Nha hoàn bên ngoài cúi đầu, không có một người dám nhìn thiếu tướng.


Bởi vì bọn họ đều cảm giác được một loại hương vị tử vong đến từ chính địa ngục.


Một mình Dịch Giản, mở bước chân, đi về phía từ đường cách đó không xa.


…………………………


Đại phu nhân quỳ gối ở nơi đó, im lặng đếm hạt châu, Chung Tình đứng ở một bên, biểu tình có vài phần mệt mỏi.


Giờ cũng đã rất lâu, đại phu nhân còn chậm chạp không chịu nói trở về, cô cũng không biết mở miệng như thế nào.


Thời gian trôi qua từng chút, cô cảm thấy lúc hai chân của mình đều sắp đứng đến chết lặng, cửa từ đường đột nhiên, bị người hung hăng đá văng.


Chung Tình quay đầu, lại nhìn thấy Dịch Giản toàn thân ướt sũng đứng ở nơi đó.


Tử Uyển kinh ngạc mở miệng, hô một tiếng: “Thiếu tướng………”


Đại phu nhân quay đầu, nhíu mi, chẳng lẽ không có thành công sao?


Nhưng cô ta cũng không có nói chuyện, Dịch Giản chạy tới trước mặt Chung Tình, kéo cô gái một phen, ôm vào trong ngực của mình.