MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng ChạyChương 9: Dám cắn tôi sao? (9)

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 9: Dám cắn tôi sao? (9)

559 từ

Hơn nữa còn là sống thật tốt.


Người như cô, người bên ngoài nhìn vào, có lẽ thật sự trông rất hoàn mỹ, dung mạo hàng đầu, gia thế hạng nhất, dường như không thể tìm ra được chút nhược điểm, nhưng, người quen cô lâu sẽ biết, cô có một khuyết điểm lớn nhất, đó chính là… Sợ chết!


Ăn cái gì đều phải là người khác ăn trước, đảm bảo không có độc mới dám ăn.


Nhìn thấy ai cũng không muốn đắc tội, chỉ sợ người khác giở trò sau lưng cô, nếu cô nhận thấy được, chắc chắn sẽ ra tay trước!


Cho tới bây giờ đều là tự mình kiếm tiền, sau đó đến khi một ai gây bất lợi cho cô, cô sẽ mang những thứ tiền tài ấy đi xử lý toàn bộ.


Cho nên, chỉ cần không ảnh hưởng đến tính mạng của cô, có là chuyện gì thì cô đều có thể nhịn.


Con gái nhà người ta, cả đời đều có cha mẹ che chở, lớn lên rất khoẻ mạnh, mà cô, cô chưa từng nghĩ đến việc có một cuộc sống như thế, chỉ biết làm thế nào để tránh khỏi dì hai dì ba, còn có sự hãm hại ức hiếp của năm người chị.


Dần dần, những việc đó lại trở thành thói quen, ở nhà, vì để sống, chỉ có thể bước từng bước lên phía trước, liều mạng bắt lấy người cha… là lá bài chủ chốt có quyền kia, sau đó mượn ngọn núi dựa ấy, từng bước chèm ép những kẻ ức hiếp cô đi khỏi, cô mới có thể ngủ một giấc thoải mái ở nhà họ Chung.


Từ từ, cô cũng trưởng thành hơn, duy chỉ có cái tật xấu sợ chết này là không thể sửa nổi, dường như trong vô hình đã hình thành một cuộc sống với thói quen tính toán.


Thật ra thì cuộc sống của cô luôn buồn chán như vậy, trừ tính toán và đề phòng, thật sự không còn chuyện gì khác để làm.


Tròng mắt của Chung Tình có phần ảm đạm hơn, nơi ngón tay cô đang nắm một cây trâm bằng ngọc bích, giá trị liên thành, vuốt nhẹ hạt châu bằng lưu ly phía trên, thầm nói với mình, những thứ kia chỉ là quá khứ, không phải là hiện tại, ở nhà họ Dịch, cô không hiểu rõ thói quen và bối cảnh của từng người, hơn nữa thoạt nhìn chuyện trước mắt, để có thể… bảo vệ mình an toàn, cách duy nhất chính là làm một người hầu không tranh sự đời.


Nhất là sau khi gặp phải tiểu thiếu gia, cô thích tránh trong phòng làm việc hơn, không muốn ra ngoài.


Cứ tiếp tục như thế mà có thể còn sống, thật ra thì cô đã đủ hài lòng rồi.


Nhưng hôm nay, nữ hầu bên cạnh đại phu nhân lại tới truyền tin, bảo cô phải đến bữa tiệc gia đình… Trong nháy mắt ấy, đã làm rối loạn hoàn toàn cuộc sống vốn đã an tĩnh của cô.


Chẳng qua, cô là Chung Tình, không phải là một cô gái ngốc ngếch, nếu nói như thế thì tiệc gia đình cũng chỉ muốn tìm một vài cô gái ưa nhìn mà thôi.