MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Của Anh Tôi Không Dám NhậnChương 1269: Ông ngoại không sao đâu

Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 1269: Ông ngoại không sao đâu

304 từ · ~2 phút đọc

Phó Minh Tuyết nhìn hai đứa trẻ một cái, cân nhắc một lúc, rồi trả lời: “Cũng không nghiêm trọng lắm, bệnh tình phát tác vào buổi chiều, người đã được đưa đến bệnh viện trong đội rồi. Bây giờ ông đã khỏe hơn nên mới gọi điện đến báo cho mẹ” 

“Vậy con đưa mẹ tới đó” Lê Đình Tuấn đứng dậy nói. 

“Không cần đâu” Phó Minh Tuyết liền ngăn lại nói: “Bệnh của ông ngoại cũng không phải ngày một ngày hai rồi, thường chỉ phát tác được một tiếng đồng hồ thôi, cũng không cần phải nhập viện, hơn nữa dù con có đi cũng không có chỗ ngủ, cứ ở lại đây đi, một mình mẹ đi qua đó là được” 

Dứt lời, bà ấy lại nói với Kiều Phương Hạ: “Hôm nay các con ở lại đây đi, đỡ không cần phải đi tới đi lui, mẹ đã bảo dì đi dọn dẹp phòng cho các con rồi” 

Bà ấy nhận ra rằng cặp vợ chồng trẻ này chính là đang cần một khoảng không gian riêng tư. 

Đúng lúc, Phó Viễn Hạo này gọi điện đến, lúc nãy bà ấy vẫn đang cố kiếm cớ rời đi đây. 

Nói xong, bà ấy nháy mắt ra hiệu với dì ở bên cạnh, nói: “Hai đứa nhỏ ăn cơm gần xong rồi, dì mau dọn dẹp bàn ăn đi. Chúng ta cùng nhau đi thôi. Chỉ có gì mới biết nấu phương thuốc chữa đau đầu của ông cụ nhà” 

“Được thôi” Dì hiểu ý gật gật đầu. 

Kiều Phương Hạ có chút ngơ ngác đi theo vào dọn dẹp bát đũa, theo sau vào bếp, nói: “Con dọn dẹp là được rồi, mẹ, hai người mau chóng đến chỗ ông ngoại đi ạ, đừng để chậm trễ quá.”