MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Của Anh Tôi Không Dám NhậnChương 1289: “Nhìn tôi rất nguy hiểm sao?”

Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 1289: “Nhìn tôi rất nguy hiểm sao?”

336 từ · ~2 phút đọc

“Thẩm tiểu thư, dưới đất lạnh lắm, cô vào trong đi” Anh ta cầm lấy pin sạc dự phòng, nhẹ giọng nói với cô ấy. 

Thẩm Minh Hân nhìn vào lòng bàn tay to lớn rộng rãi của Vô Nhật Huy đang cầm lấy pin sạc dự phòng nhỏ gọn kia, không hiểu sao lại có một cảm giác yên bình. Mỗi lần cô ấy nhìn thấy anh ta, cô ấy đều có một cảm giác yên bình và thân thuộc. Dường như chỉ cần có anh ta 

đó, cô ấy sẽ không có bất kỳ sự nguy hiểm nào. 

Cô ấy hy vọng rằng thứ Vô Nhật Huy đang cầm không phải là pin sạc dự phòng, mà là bàn tay cô ấy. 

Suy nghĩ này đã có trong đầu cô ấy từ rất lâu rồi. 

Lần trước ở Thịnh Lâu, cô ấy đã gọi điện cho Vô Nhật Huy và hỏi anh ta rằng có biết cô ấy là ai không, vào giây phút Vô Nhật Huy gọi đúng tên cô ấy, cô ấy thực sự rất vui mừng. Chợt có một cảm giác hưng phấn và sung sướng như anh ta phớt lờ hết tất cả mọi người 

xung quanh mình, nhưng chỉ duy nhất lại không hề phớt lờ đi sự tồn tại của cô ấy. 

Cô ấy còn không biết rằng mình lại thích anh ta nhiều đến mức này. 

Thay vì nói là Vô Nhật Huy đang âm thầm chú ý đến cô ấy, không bằng nói là cô ấy đã yêu anh từ rất lâu rồi. 

Cô ấy chống tay ra sau lưng, mím môi chờ người ở bên cạnh đi ra xa, mới nhỏ giọng nói với anh ta: “Tối nay anh đưa tôi về” 

Vô Nhật Huy sững người một lúc, ngước mắt lên nhìn cô ấy một lần nữa. 

“Tài xế của tôi không có tới đây, tôi đã ngồi ké xe của anh Khánh Minh tới đấy.” Cô ấy bịa đại một cái cớ nói.