Buổi tối, trong phòng ăn lộng lẫy mà trống trải, một nhà ba người ngồi quanh bàn ăn dài, không có tiếng cười cười nói nói của một gia đình mà chỉ có sự im lặng và xa cách.
Quản gia bưng lên hết món này đến món khác, hầu như đều là những món có vị cay mà Lộ An Thuần ăn không quen.
Ba gắp một miếng thịt luộc cay vào bát của cô, con ngươi đen nhánh bình tĩnh nhìn Lộ An Thuần.
Cô gắp thịt lên ép mình nuốt xuống cho đến khi gương mặt cay đến đỏ bừng.
Lộ Bái thỏa mãn thu lại ánh mắt.
Con gái phục tùng và nghe lời có thể làm cho ông ta có cảm giác vui vẻ.
Thân hình Lộ Bái cân đối thon dài, không có dáng vẻ của một người đàn ông trung niên bụng phệ chút nào.
Ông ấy là một người đàn ông cực kỳ kỷ luật, không hút thuốc, không uống rượu, tập gym quanh năm, có huấn luyện viên đấu vật cá nhân.
Chính vì kỷ luật tự giác gần như biến thái này mà dáng người của ông ấy giữ được khá hoàn hảo, cánh tay lực lưỡng vạm vỡ nên đấm người ta… cũng khá đau.
Đồng thời ông ấy cũng rất đẹp trai, ngũ quan cân đối, thành thục nhiều tiền, còn phong độ nhẹ nhàng.
Trong mắt người ngoài, người đàn ông này ôn hòa nhã nhặn, biết kiềm chế, lại nho nhã, là một doanh nhân hoàn mỹ thích từ thiện, một người thành đạt, là khách quen trong danh sách nhà giàu.
Chỉ có Lộ An Thuần biết, dưới vẻ ngoài hoàn hảo của người đàn ông này, ẩn chứa một nhân cách vặn vẹo.
Từ thời thơ ấu đến thanh xuân, ông là cơn ác mộng sâu sắc nhất của cô.
“Vì sao bỗng nhiên muốn đến thành phố C?”
Lộ Bái nâng cặp mắt đen như mực lên, nhìn cô gái ngọt ngào trước mặt, “Hai năm này ba bảo con đến đây, lúc thì kiếm cớ, lúc thì có lý do, lớp mười hai rồi sao bỗng nhiên lại nói muốn chuyển trường.”
“Con cãi nhau với bạn thân.” Lộ An Thuần nói ra cái cớ cô đã sớm chuẩn bị xong,” Lưu Nguyệt Toa ngoài mặt làm bạn tốt với con, nhưng sau lưng lại đi nói xấu con, nói con là trà xanh.”
Lộ Bái lại gắp cho cô một miếng thịt luộc, mặt không chút thay đổi nói: “Con là con gái ba, những người kia không xứng làm bạn với con, làm bạn với cô đơn sẽ càng trở nên mạnh mẽ.”
“Vâng, con nghe ba.” Cô cố gắng hết sức biểu hiện ra dáng vẻ như một con cừu non dịu dàng ngoan ngoãn.
Liễu Như Yên đúng lúc nói: “Mối quan hệ giữa các cô gái nhỏ bây giờ rất phức tạp, An An, không sao đâu, đừng buồn, buổi tiệc cuối tuần dì sẽ rủ thêm một vài cô gái đến, đều là bạn học cùng trường mới với con, các cô ấy không đợi nổi muốn làm quen với con đó! Con sẽ có bạn mới thôi!”
“Cảm ơn chị Liễu.”
Lộ Bái bỗng nhiên nói: “Gọi mẹ.”
Ông vừa nói xong, Lộ An Thuần bỗng siết tay nắm chặt tua rua trên khăn trải bàn.
Cô cắn môi dưới trắng bệch không lên tiếng.
Con ngươi đen như mực của Lộ Bái mang cảm giác áp bách mười phần: “Con xem cô ấy có giống mẹ con không?”
Lộ An Thuần nhìn về phía khuôn mặt ôn nhu giống mẹ cô bảy tám phần kia của Liễu Như Yên, đây tuyệt đối là dáng vẻ khi còn trẻ của mẹ cô.
Không biết Lộ Bái thần thông đến mức nào mà có thể tìm được hai người giống nhau như vậy, còn giữ họ làm của riêng.
Cho dù có giống cỡ nào cô cũng không gọi được, mẹ cô chỉ có một người, đã chết rồi, đã bị người đàn ông trước mặt này bức chết rồi.
Ông ta không thể cưỡng ép thêm một người phụ nữ vô tội khác biến thành mẹ cô sau khi đã gián tiếp hại chết bà ấy.
Quá ức hiếp người khác rồi.
Mu bàn tay trắng nõn của cô gái vì dùng sức quá mức mà nổi gân xanh.
Toàn thân Liễu Như Yên cũng đang run lên rất nhỏ, bất lực nhìn về phía Lộ An Thuần.
Ánh mắt kia… như đang cầu xin.
Lộ An Thuần nhìn ra sự sợ hãi của cô ấy, lo lắng sự im lặng của mình sẽ mang đến tai họa cho cô ấy. Một lúc lâu, cô không biểu cảm gọi một tiếng: “Mẹ.”
Liễu Như Yên như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra: “Ai da, An An ngoan, buổi chiều mẹ dẫn con đi dạo phố mua váy nhé.”
“Vâng, được ạ.”
Sau khi ăn xong Liễu Như Yên đến phòng để quần áo thay đồ ra ngoài, đeo túi Gucci lên, lúc đi qua phòng sách của Lộ Bái nghe được ông ta đang gọi điện thoại: “Lưu Nguyệt Toa đúng không, bác là ba Lộ An Thuần, đừng căng thẳng, bác chỉ muốn hỏi con một số việc, liên quan đến chuyện chuyển trường của con gái bác…”
Cô ấy không dám nghe nhiều, vội vàng đi xuống lầu.
Xe dừng lại ở phố đi bộ náo nhiệt, vừa xuống xe Liễu Như Yên kéo Lộ An Thuần vào đám đông, hạ giọng nói với cô: “Ba em vừa gọi điện cho bạn em, bạn em bên kia… Lời giải thích không có vấn đề gì chứ?”
Lộ An Thuần mím môi: “Không có vấn đề gì đâu ạ.”
Cô biết Lộ Bái nhất định sẽ tìm bạn thân cô để chắc chắn cô không nói sai, vì vậy cô đã sớm đối khẩu cung xong với cô ấy, thậm chí hai người còn diễn một màn “Cãi nhau cạch mặt” ở trường, đem chuyện này làm như đúng sự thật.
Chuyện Lộ Bái không chấp nhận được nhất chính là nói dối, hai là phản bội.
Buổi chiều Liễu Như Yên dẫn Lộ An Thuần đến cửa hàng quần áo nữ cao cấp, bảo nhân viên giúp cô đo số đo, rồi may một bộ váy dạ hội có thể mặc trong bữa tiệc cuối tuần, đồng thời thanh toán xong cả vạn tiền ứng trước.
Sau đó cô ấy lại dẫn Lộ An Thuần đến một cửa hàng quần áo nữ khác chọn quần áo.
Lộ An Thuần cảm thấy rất hứng thú với chuyện thử quần áo, những chiếc váy nhỏ đáng yêu, áo khoác gió mát mẻ, váy hai dây denim trẻ trung và rực rỡ … Cô thử từng món một, còn đứng trước gương hăng hái chụp ảnh tự sướng.
Nhưng lúc Liễu Như Yên chuẩn bị quét thẻ tính tiền thì Lộ An Thuần lại thay ra những bộ này ra, một món cũng không mua.
Liễu Như Yên tò mò hỏi cô: “Có phải không thích không?”
Lộ An Thuần khổ sở lắc đầu: “Lộ Bái sẽ không để cho em mặc những thứ này.”
Nghe vậy Liễu Như Yên lần nữa quan sát cô bé trước mắt này.
Phong cách ăn mặc của cô bé nghiêm túc lại bảo thủ, quần áo lấy đơn sắc làm chủ, mộc mạc trang nhã, cài khuy chặt chẽ, cắt may chỉnh chu, bọc kín đáo có cảm giác như một nữ tu sĩ.
Cho dù mặc váy vào mùa hè cũng nhất định phải dài qua gối, hoàn toàn không giống những cô gái trên phố ở thành phố C thích mặc áo dây mát mẻ, đi xăng đan nhỏ.
Liễu Như Yên ở bên cạnh Lộ Bái lâu như vậy đương nhiên biết rõ tính nết của ông ta, ông ta thích phong cách ăn mặc bảo thủ và nhàm chán của phụ nữ, không mảy may quan tâm đến cá tính và xu hướng thời trang.
Cho dù Liễu Như Yên đi cùng ông ta tham dự tiệc rượu cũng không thể mang giày cao gót, bằng không ông ta sẽ nghi ngờ cô ấy muốn câu dẫn đàn ông.
Bất cứ điều gì không vừa ý ông ta, ông ta liền thượng cẳng chân hạ cẳng tay.
Nhưng Liễu Như Yên không nghĩ tới người đàn ông này đối xử với con gái ruột cũng khắc nghiệt như vậy!
Thật đáng tiếc, Lộ An Thuần có khuôn mặt sáng sủa và xinh đẹp như vậy, nếu cô bé ăn mặc đàng hoàng, không biết sẽ kinh diễm cỡ nào.
Rõ ràng đang ở độ tuổi hoa lệ và nhiệt huyết nhất, nhưng cô lại giống như một viên ngọc thô ẩn mình, kìm hãm mọi vẻ đẹp của mình lại.
Liễu Như Yên rất buồn cho cô nên đã đưa cô đến một cửa hàng túi hiệu nổi tiếng: “Mấy ngày trước chị mới đặt cho em một cái túi số lượng có hạn, ba em đã xem qua rồi, ông ấy sẽ không nói gì đâu, đi xem thử nào.”
Lộ An Thuần không có hứng thú gì với mấy cái túi xách hàng hiệu này, nhưng cô không muốn làm Liễu Như Yên mất hứng nên vẫn vui vẻ nhận.
Chạng vạng tối Lộ An Thuần nói với Liễu Như Yên cô muốn đi dạo thành phố C, nói cô ấy về trước đi.
Liễu Như Yên không yên tâm nên bảo lái xe đi theo cô còn mình thì đón xe về. Nhưng Lộ An Thuần không cần, cô chỉ muốn tùy tiện đi dạo một chút thôi.
Cô ấy không còn kiên trì nữa, chỉ dặn dò: “Trước chín giờ tối nhất định phải về nhà vì ba em sẽ về lúc chín giờ rưỡi, ông ấy về đến nhà em nhất định phải ở đó, nếu không sẽ có phiền phức lớn đó…”
“Em biết rồi, chị yên tâm.” Cô hiểu rõ Lộ Bái hơn bất kỳ ai.
Sau khi Liễu Như Yên rời đi, Lộ An Thuần lập tức lấy địa chỉ viện trưởng đã cho cô trong điện thoại ra xem.
Bà Ngụy sống trong một tòa nhà hai dãy ở ngõ Thanh Hà.
Địa hình ở đây quanh co phức tạp, cong cong lượn lượn, rất dễ lạc đường.
Nhưng bây giờ trời đã tối, đèn đường lờ mờ.
Lộ An Thuần bỏ qua vài ngã ba đường, đi vòng quanh gần bốn mươi phút, hoàn toàn lạc lối trong con hẻm như ruột dê này.
Xa xa hình như có giọng nói truyền đến, cô bước nhanh qua định hỏi đường.
Vừa mới tiến lên cô phát hiện hình như cuối ngõ có người đang đánh nhau, Lộ An Thuần sợ tới mức vội vàng trốn ở góc tường bên kia, lén lút nhìn về phía đó.
Đèn đường mờ mờ chớp tắt lập loè, một người đàn ông to béo cường tráng túm cổ áo một người đàn ông xăm trổ thấp bé, đẩy anh ta vào tường rồi thục đầu gối vào bụng anh ta.
Người đàn ông xăm mình có một hình xăm con rồng trên cánh tay, nhưng vẻ ngoài hèn nhát của anh ta không thể chống đỡ được khí chất mà con rồng nên có, anh ta dựa vào tường liên tục cầu xin——
“Không phải tôi, thật đó! Là chủ ý của bọn anh Hổ, tôi không biết gì hết, bọn họ nói bà già đi đứng chậm chạp sẽ không đuổi kịp, bọn tôi chỉ chơi đùa chút thôi, không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện!”
“Chơi đùa? Con mẹ nó mày chơi ra mạng người rồi đó! Còn chưa đùa!”
Tên mập nóng nảy giận dữ gào lên, dùng đầu gối thục hắn mấy cái, cơn đau khiến gã xăm trổ cúi xuống, ho dữ dội, khàn cả giọng…
Lộ An Thuần run rẩy lấy điện thoại chuẩn bị gọi 110 bất cứ lúc nào…
Đúng lúc đó, trong bóng tối, một thiếu niên cao gầy đi ra.
Khi màn đêm ngày càng tối, Lộ An Thuần chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của anh ta, đôi lông mày sắc bén giống như những tảng đá đen nhấp nhô trên vùng đất hoang.
Anh cúi đầu đốt điếu thuốc, ánh sáng màu cam lóe ra bên khóe miệng rồi chợt tắt, từng làn khói trắng lượn lờ trong màn đêm dày đặc rồi chậm rãi tản đi.
Giây tiếp theo tàn thuốc nóng hổi rơi trên cánh tay của tên xăm trổ kia.
Xèo một tiếng, hắn hét lên trong đau đớn.
Ánh mắt thiếu niên tàn nhẫn, cực kỳ tàn ác ——
“Thiếu nợ trả tiền, giết người, đền mạng.”
Lộ An Thuần bỏ ngón cái trên điện thoại ra, lần nữa nhìn về phía anh.
Dưới ánh trăng, làn da thiếu niên tái nhợt lạnh lùng, con ngươi cứng và đen như viên obsidian, một tay túm lấy cổ áo tên xăm trổ ——
“Bà tao đã chết không rõ nguyên nhân như vậy, mày có mấy cái mạng để đền đây?”
Tên xăm mình yếu ớt nói: “Mày… mày không dám đi tìm anh Hổ nên lựa hồng mềm mà bóp chứ gì! Bà mày bị bọn nó hại chết, liên quan gì đến tao chứ! Đều là chủ ý của bọn nó!”
“Gấp cái gì, một người cũng trốn không thoát đâu.”
Vừa dứt lời đã thấy một tia sáng lạnh lẽo lóe lên.
Đầu ngón tay thon dài của Ngụy Phong thuần thục mở một con dao găm, lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào bức tường đen bên cạnh tên xăm trổ.
Nó chỉ cách tai anh ta vài milimét, làn da trên tai chảy ra một giọt máu.
“Bố mày từ từ chơi chết mày.”
“Anh Phong.” Tên mập vội vàng giữ lấy Ngụy Phong, “Chúng ta đã sớm đồng ý sẽ không đổ máu, anh đừng có xúc động, giết hắn chúng ta cũng phải vào tù, không đáng.”
Tên xăm trổ bị dọa mềm nhũn, dựa lưng vào tường chậm rãi trượt xuống, thiếu chút nữa đã tè ra quần.
Hắn ta cuối cùng cũng sụp đổ: “Mẹ nó không phải chỉ ăn quỵt thôi sao! Bà già đó không đuổi theo thì không có chuyện gì rồi! Là bà ta nghèo đến điên rồi, liên quan rắm gì đến ông đây chứ…”
Đúng lúc này điện thoại Lộ An Thuần không đúng lúc vang lên, là tiếng chuông đặc trưng của Iphone.
Trên màn hình là tên Liễu Như Yên.
Trái tim Lộ An Thuần đột nhiên muốn ngừng đập, cô hoảng hốt vội vàng cúp điện thoại.
Lại ngẩng đầu đã thấy ba người cùng lúc nhìn về phía cô trong góc.
Cô bị dọa sợ đến mức run rẩy, cảm giác như đang xem phim hành động gặp phải bí mật lớn sắp bị ám sát, vội vàng nắm chặt điện thoại: “Đừng tới đây, tôi… tôi báo cảnh sát đó! “
Ngụy Phong thờ ơ quét nhìn cô một cái, mấy giây sau lại không nhịn được nhìn cô thêm vài lần.
Nên hình dung cảm giác này thế nào nhỉ.
Điều đầu tiên anh chú ý là vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời phía sau cô, sáng tỏ lạnh lùng.
Đã rất nhiều năm Ngụy Phong chưa ngước nhìn trăng tròn, ma xui quỷ khiến … vầng trăng tối nay trọn vẹn như thể sẽ không còn xuất hiện bất kỳ hối tiếc nào trong cuộc đời đổ nát của anh nữa.
Còn cô gái đứng dựa vào tường, tay chân gầy guộc, dáng người mỏng manh, ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào ngũ quan kinh tâm động phách của cô, như hoa dành dành ngày mưa, xinh đẹp thuần khiết.
Cô có một vẻ đẹp làm người khác đứng tim, chết cũng không tiếc.
Trong giây lát Ngụy Phong thất thần tên xăm mình co cẳng chuồn đi, nhưng chạy không kịp, Ngụy Phong hai ba bước tiến lên, túm lấy cổ áo hắn kéo lại.
Dao găm không thương tiếc đặt vào động mạch chủ ở cổ anh ta.
“Lại chạy thử xem.”
“Anh, anh em sai rồi! Em thật sự biết sai rồi, em quỳ xuống với anh, quỳ xuống với bà anh, bà ở dưới cửu tuyền…”
Ngụy Phong giẫm lên tay tên xăm trổ, nghiêng đầu thấp giọng nói: “Gọi cảnh sát.”
Chúc Cảm Quả lấy điện thoại ra rồi lại nhìn về cô bé phía đối diện: “Anh Phong, em gái này làm sao bây giờ, nhìn cô ấy sợ muốn khóc rồi, chút nữa mà nói lung tung với cảnh sát thì sao.”
Lộ An Thuần vịn tường đứng tại chỗ như thú nhỏ đang hoảng sợ, che miệng, run rẩy vì sợ hãi.
Ngụy Phong thu dao găm lại, từ đôi môi mỏng thở ra một làn khói rồi đi về phía cô.
Lộ An Thuần không thể lui được nữa, dán chặt vào vách tường thô ráp, cơ thể cô run rẩy, tim đập thình thịch, không ngừng hét lên: “Đừng tới đây!”
Ngụy Phong nhướng mi nhìn cô một cái, sau đó chậm rãi ghé sát tai cô, khóe miệng khẽ nhếch ——
“Kêu cái gì?”
“Lộ, Lộ An Thuần.”
“Tôi hỏi cô kêu loạn cái gì, ông đây đáng sợ thế sao?”
(*Câu hỏi tên gì và kêu cái gì đều có cách nói như nhau.)
“…”
Khóe miệng thiếu niên nhếch lên một nụ cười xấu xa, “Tôi đếm đến ba biến mất ở trước mắt tôi, có làm được không?”
Dịu dàng đe dọa nhưng giống như một cơn gió nguy hiểm thổi từ vách đá.
Lộ An Thuần cảm nhận được hơi thở lạnh thấu xương trên người anh, run rẩy gật đầu.
Anh đếm tới một cô gái co cẳng chạy đi, rất nhanh đã biến mất trong bóng đêm vô tận.
Ngụy Phong kiềm chế thu lại ánh mắt, bực bội nghiêng đầu đốt điếu thuốc.
Xua tan mùi sữa ngọt ngào tràn ngập không khí.