MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng LênChương 45: 45

Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên

Chương 45: 45

546 từ · ~3 phút đọc

Cho tới bây giờ, cô chưa từng đi phương tiện giao thông nào mà không ổn định như này.

Một trận hoa mắt choáng váng ập tới, thái dương huyệt nhảy liên tục, đầu óc ù ù đau.

Thịnh Kiêu cố gắng nhắm mắt nghiêng tựa vào cửa sổ bên kia, nhưng không được bao lâu vai lại đau nhức, tiếp theo đầu trực tiếp va vào miếng sắt.

"Xì.

" Thịnh Kiêu bóp đầu, thầm chửi: "Cái quái gì vậy.

"Cấu trúc của bàn ghế này rõ ràng không phù hợp với chiều cao và thân hình trung bình của người Hoa.

Du Hạc Minh không nghe rõ cô nói gì, chỉ nghe được hai câu chửi.

Cậu dọn dẹp đồ ở dưới ghế, tự mình ngồi xuống đất, sau đó lấy một cái chăn gấp và quần áo ra, đặt lên ghế: "Cô nằm xuống đi.

"Hai người ngồi chung một chỗ, sau khi Du Hạc Minh ngồi xuống đất, Thịnh Kiêu có thể nằm xuống được, mặc dù chân vẫn để trên đất, nhưng còn hơn là ngồi mãi.

Thịnh Kiêu cũng không khách sáo với cậu, ôm chăn ngủ tiếp.

Người đối diện vẫn tỉnh, nhìn thấy, cười cậu: "Đây là vợ anh à?"Dù nhìn ra Thịnh Kiêu lớn hơn một chút, nhưng ở nông thôn, con trai lấy con gái lớn hơn mấy tuổi rất bình thường, lớn hơn một chút vừa có thể sinh con, lại có thể làm việc.

Du Hạc Minh lắc đầu phủ nhận: "Không phải, đây là chị gái tôi.

"Đây là việc bọn họ lúc xuất phát đã thương lượng xong, ở ngoài gọi là chị em ruột, muốn đi Bắc Kinh tìm người thân.

Cậu không nói nhiều, thấy đầu Thịnh Kiêu tựa ở bên ngoài, bên ngoài hành lang có người đi lại, cậu đẩy Thịnh Kiêu: "Cô nằm vào bên trong.

"Thịnh Kiêu mở mắt ra nhìn, sau đó đứng dậy, đầu hướng vào trong, chân để ra phía ngoài rồi nằm xuống.

Du Hạc Minh ngồi ở chân giường, đầu dựa vào ghế, cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ngày hôm qua liên tục đi đường, còn mang theo đồ đạc nặng vài chục cân, cậu rất mệt mỏi.

Chỉ là sau khi ngủ, tay cậu vẫn đặt trên túi da rắn, dùng sức túm chặt không buông ra.

Thịnh Kiêu tỉnh dậy còn hơi mơ màng, cô cảm thấy mình khó chịu ở đầu, lưng đau vai mỏi, rất ngột ngạt.

Người đối diện cô đã thay một đợt rồi, hình như là lúc rạng sáng xuống xe lại có thêm người khác lên.

Cô chỉ miễn cưỡng nhớ được ban đêm khi mở đèn, hình như có người giúp cô chắn ánh sáng.

Thịnh Kiêu bò dậy nhìn về phía Du Hạc Minh: "Đêm qua cậu chắn ánh sáng giúp tôi à?"Du Hạc Minh ừ một tiếng, cậu không nghĩ tới Thịnh Kiêu ngủ không say giấc.

Thịnh Kiêu nhìn mắt dưới của cậu xanh xao, hỏi: "Cậu ngủ một lát đi? Tôi đi rửa mặt, trở lại tôi sẽ canh hành lý.

"Du Hạc Minh lắc đầu, vẻ mặt lại không chút sa sút: "Không cần đâu, cô đi rửa mặt đi, tối qua tôi đã ngủ rồi.

".