Lúc con dâu ta khó sinh, ta đứng ngóng trông ngoài phòng sinh, trong lòng lo lắng như lửa đốt. Chợt thấy bên tai như vang lên từng hàng chữ quái dị: Thì ra đứa nhỏ trong bụng con dâu ta lại là con gái của Hầu gia. Chốc lát sau, bà đỡ từ trong phòng sinh hớt hải chạy ra, hai tay nhuốm máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy: “Không ổn rồi! Sản phụ huyết ra như suối, e là giữ chẳng nổi cả hai!” “Nay xin hỏi… giữ mẹ, hay giữ con?” Ta khẽ cong môi, ánh mắt tà mị lướt qua: “Cả lớn lẫn nhỏ… đều không cần.”