Nhưng nhìn sang mặt Thẩm Thư lại chẳng có vẻ gì khác lạ.
Chỉ hơi cúi đầu, hai tay xoắn xuýt trước người.
Xem ra, những người đột nhiên nghe được âm thanh này là “ngoài ý muốn”.
Có điều Bùi Viêm cũng không ngờ, trên người tiểu thiếu gia nhà họ Quan này lại còn giấu “bí mật” vừa kỳ dị vừa cổ quái như vậy.
Anh ngược lại cảm thấy thú vị.
Chính là không biết người nhà họ Quan sẽ nghĩ thế nào.
“Bé yêu...”
Tần Tố Khê đứng bên hồ vươn tay, trên mặt lộ vẻ lo lắng, nếu vừa rồi không phải Quan Lệ Phong kéo bà một cái, bà đã xông xuống rồi.
“Con lên đây trước đã, mau lên đây đi.”
[Đúng đúng, lên trước đã, lên trước rồi nói sau.]
996 cũng phản ứng lại: [Á á, ký chủ! Cậu thế mà còn kéo cả chú nhỏ của Bùi Hạo Xuyên xuống cùng! Lần này thì không xong rồi! Mau nghĩ cách đi.]
Trong lòng Bùi Viêm không khỏi khựng lại.
Quan Mộc Lâm, Bùi Hạo Xuyên.
Xem ra ngoại trừ Quan Mộc Lâm, đứa cháu này của anh cũng rất quan trọng.
Hai người có liên hệ gì sao?
Và cả... Thẩm Thư sẽ đối xử với anh thế nào?
Bên cạnh Bùi Viêm có quá nhiều kẻ nịnh nọt, anh đã sớm quen với việc này, hoàn toàn vô cảm, bởi vậy cũng chẳng có mong chờ gì với biểu hiện tiếp theo của Thẩm Thư, cùng lắm cũng chỉ là...
Đang nghĩ ngợi, liền thấy Thẩm Thư động đậy đi về phía anh.
Quan Mộc Lâm đang quan sát ở đầu này hồ nước.
Nhóm người Tần Tố Khê đang quan sát ở đầu kia hồ nước.
Trước cái nhìn chằm chằm của mọi người, chỉ thấy Thẩm Thư mang theo vẻ áy náy, mang theo vẻ muốn bồi thường muốn bù đắp một chút, vươn một đôi tay về phía Bùi Viêm.
Chỉ nghe một tiếng “phốc”.
Hệt như có thứ gì đó bị nhổ ra vậy.
Trong tiếng nước rào rào, tất cả mọi người đực cái mặt ra, trơ mắt nhìn Bùi Viêm bị Thẩm Thư bế lên... bế lên... bế...
Thẩm Thư cứ như là nhổ hành tây, nhổ phăng Bùi Viêm từ trong nước lên, sau đó ôm lấy phần dưới hai chân Bùi Viêm và bắt đầu đi về phía bờ.
Cậu còn biết đi nghiêng người, bởi vì không nhìn thấy phía trước.
Lại còn đồng thời an ủi Bùi Viêm: “Không sao đâu nha, tôi sẽ đặt anh xuống ngay đây.”
Bùi Viêm: “...”
Anh sai rồi.
Anh không nên không mong chờ gì cả.
Đáng lẽ khi biết trên người đứa nhỏ này có sự kỳ lạ, anh phải giữ cảnh giác cao độ mới đúng!
Đây có thể là người bình thường được sao?
Bùi Viêm quả thực đen mặt hết lần này đến lần khác, hận không thể ngất xỉu ngay lập tức.
Sai lầm lớn nhất cuộc đời anh, chính là không nên xuất hiện ở trường hợp như tối nay!
“Cậu, thả, tôi, xuống.”
Sau khi sực tỉnh, Bùi Viêm không khỏi gằn từng chữ.
Đứa nhỏ này ăn cái gì mà lớn vậy?
Sao sức lực lại lớn đến thế?
Bùi Viêm nhất thời không giãy ra được, trước mắt lại tối sầm đi một chút.
“Không sao.”
Thẩm Thư lí nhí nói: “Xin lỗi nhé, đã kéo anh xuống nước.”
Không, bây giờ chuyện kéo hay không kéo xuống nước đã không còn là vấn đề nữa rồi.
Bùi Viêm căng mặt, không nói nên lời.
Thẩm Thư đi rất nhanh, cộng thêm hồ nước cũng không tính là lớn, chỉ vài giây sau đã đến bờ.
Cánh tay cậu nâng lên rồi lại hạ xuống, nghe một tiếng “bịch”, “trồng” Bùi Viêm lên bờ như trồng hành tây.
Bùi Viêm đứng tại chỗ, nhưng thực tế hồn vía đã bay đi được một lúc.
Bùi Hạo Xuyên ở bên cạnh muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói, muốn rồi lại nghĩ nên nói, thôi rồi lại muốn nói tiếp, cả người cũng hỗn loạn không kém.
Sau đêm nay, có phải hắn nên tự chọc mù hai mắt mình không?
Hắn đã nhìn thấy cái gì vậy?
Ôi thôi chếch, có phải hắn sắp mù rồi không?
Lúc này, ánh mắt Bùi Hạo Xuyên nhìn Thẩm Thư không khỏi ẩn chứa ba phần kỳ dị, ba phần kính nể, ba phần run sợ, thêm cả một phần kinh hãi!
Kẻ này, quả nhiên không phải người thường.
Lúc này Thẩm Thư cũng đã đứng trên bờ mới hậu tri hậu giác phát hiện dường như có chỗ nào đó không đúng lắm.
Sao... vậy nhỉ??
Sao mọi người không nói gì thế?
Nhưng cũng tốt, không cần đánh nhau nữa.
Chỉ là ánh mắt nhìn cậu hơi lạ.
Thẩm Thư gãi gãi cằm, nói với 996 trong đầu: [Anh trai 996, tôi làm cũng không tệ đúng không? Lần này có phải phản ứng của tôi rất nhanh không?]
996: [...]
Nó cũng muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói, nửa chữ cũng không biết nên thốt ra thế nào.
Cứu bé!
Ký chủ! Cậu thực sự không nhìn thấy biểu cảm muốn gϊếŧ người của đối phương sao?
Tiểu tổ tông của tôi ơi.
“Hừ.”
Trong thời điểm này, Bùi Viêm thế mà lại bật cười thành tiếng.
Anh chậm rãi bước tới gần Thẩm Thư một bước.
Sau đó nhìn Thẩm Thư: “Làm tốt lắm, tôi nên cảm ơn cậu đàng hoàng mới phải.”
Hả? Cảm ơn?
Cậu còn chưa xin lỗi mà, sao lại được cảm ơn?
Thẩm Thư vội xua tay: “Không không, là tôi nên...”
“Là điều nên làm.”
Bùi Viêm cứng rắn ngắt lời Thẩm Thư, ngoài cười nhưng trong không cười: “Tôi nên cảm ơn cậu thật tốt, cảm ơn cậu đã bưng tôi... cảm ơn cậu đã giúp tôi tiết kiệm được bao nhiêu sức lực. Thế này đi, nếu cậu có nhu cầu gì ví dụ như cần học thêm chẳng hạn, tôi rất vui lòng phục vụ đôi chút. Dù sao loại trải nghiệm suốt đời khó quên này, đa số mọi người đều rất khó có thể nếm trải một lần mà.”