Phương Hạo nhận thấy sự thay đổi trong Lâm Triệt. Vẻ lạnh lùng thường thấy của anh ta nhường chỗ cho sự mệt mỏi và nỗi thất vọng sâu sắc.
"Anh không sao chứ?" Phương Hạo hỏi, đây là lần đầu tiên anh ta hỏi về cảm xúc của Lâm Triệt thay vì tập trung vào dữ liệu.
Lâm Triệt lắc đầu. "Logic của tôi đang xung đột, Phương Hạo. Cố Minh là một người không thể nghi ngờ trong hệ thống của tôi. Nếu hắn ta có tội, điều đó có nghĩa là tôi đã bị lừa dối suốt đời. Cả gia đình tôi có thể liên quan."
Phương Hạo ngồi xuống bên cạnh Lâm Triệt. "Cha tôi đã dạy tôi, sự thật luôn cần có bằng chứng. Đừng để cảm xúc che mắt anh. Nhưng cũng đừng để sự trung thành làm tê liệt anh. Chúng ta phải tìm ra bằng chứng vật chất."
Lâm Triệt sau đó đối diện với cha mình, người sáng lập Starlight. Anh ta hỏi về Dự án Chip Điều Khiển Từ Xa và về Cố Minh.
Cha Lâm Triệt tỏ ra khó chịu và né tránh. "Đó là chuyện đã qua rồi, Lâm Triệt. Đừng đào bới những chuyện có thể làm hại danh tiếng của đội. Cố Minh là người trung thành. Vụ tai nạn của cha Phương Hạo là lỗi của xe. Hãy tập trung vào cuộc đua."
Sự né tránh đó đã xác nhận sự nghi ngờ của Lâm Triệt: gia đình anh ta đã biết về sự thao túng nhưng cố tình che giấu để bảo vệ danh tiếng và sự nghiệp.
Nỗi đau phản bội khiến Lâm Triệt gần như sụp đổ. Anh ta đã xây dựng toàn bộ cuộc đời mình trên niềm tin vào sự hoàn hảo và chính trực của Starlight. Bây giờ, toàn bộ pháo đài niềm tin đó đang tan vỡ.
Phương Hạo đến, thấy Lâm Triệt đang ngồi trong bóng tối, bao quanh bởi những màn hình trống rỗng. Anh ta không nói gì về logic hay dữ liệu. Anh ta chỉ nhẹ nhàng đặt một lon cà phê nóng lên bàn và ngồi cạnh Lâm Triệt, im lặng chia sẻ sự cô đơn.
"Đau chứ?" Phương Hạo hỏi khẽ.
Lâm Triệt gật đầu, lần đầu tiên thừa nhận sự yếu đuối của mình. "Vỏ bọc đã sụp đổ."
"Không sao đâu. Giờ thì anh đã biết sự thật. Anh không còn phải bảo vệ một điều gì đó dối trá nữa. Anh chỉ cần bảo vệ chính mình, và công lý," Phương Hạo nói.
Sự đồng cảm chân thật của Phương Hạo, Ngọn Lửa Bất Trị, đã sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo của Lâm Triệt. Anh nhận ra rằng, sự hỗn loạn cảm xúc của Phương Hạo đôi khi còn đáng tin cậy hơn sự hoàn hảo giả dối của logic.