651 từ
Nắng vàng như rót mật, phủ lên vạn vật trong thôn một lớp óng ả. Giữa khung cảnh cỏ cây um tùm bên miệng giếng cổ ấy, lại có một thiếu nữ lại đang chau mày với vẻ mặt khổ sở.
Nàng mặc một bộ y phục vải thô màu nhạt, bên hông đeo túi vải nhỏ. Mái tóc dài màu hạt dẻ chỉ được buộc hờ bằng dải lụa hồng phấn, điểm xuyết bằng một chiếc trâm gỗ mộc mạc. Làn da nàng trắng trẻo, đôi mắt hạnh trong veo, dù ăn mặc giản dị nhưng toàn thân vẫn toát lên một loại khí chất khác biệt, dường như không thuộc về nơi này.
Cố Tiểu Trúc nhìn giếng cổ trước mặt, rồi lại cúi xuống, dồn sức lay mạnh cái tay quay bằng gỗ thêm lần nữa.
Nó vẫn không hề nhúc nhích.
“Lạ thật... Kẹt rồi sao?” Cố Tiểu Trúc lẩm bẩm, vừa nghển cổ nhìn xuống lòng giếng sâu, vừa liếc cái ròng rọc vắt ngang trên miệng giếng.
Tính đến nay, nàng đã xuyên đến thế giới này được tròn một năm.
Mà còn là xuyên cả thể xác.
Đúng vậy, nàng đã gặp tai nạn xe ở thế giới cũ, nhưng chỉ một giây sau đã thấy mình nằm giữa một khu rừng lạ lẫm với thân thể bê bết máu. Điều kỳ lạ là mọi vết thương đều biến mất sạch, chỉ còn lại bộ quần áo nhuốm máu làm bằng chứng.
Đương nhiên, nàng cũng có được thứ mà người xuyên không nào cũng sở hữu - hệ thống.
Nhưng cái hệ thống này chỉ kịp vội vã thông báo "Đây là thế giới tu tiên" rồi biến mất không một dấu vết.
Nàng gọi thế nào cũng không thấy hồi âm.
Xuyên không vào một thế giới tu tiên, lại còn bị hệ thống bỏ rơi.
Tuyệt thật, đúng là khởi đầu "trời ơi bão táp mưa sa"!
May mà trời không tuyệt đường người. Khi đang lang thang trong rừng, nàng đã gặp được một vị đại thẩm tốt bụng vào núi hái rau dại. Thấy Cố Tiểu Trúc người đầy máu me, lại lủi thủi một mình, bà ngỡ rằng nàng bị thú dữ tấn công nên vội vàng đưa về thôn. Bà không những không gặng hỏi về bộ y phục kỳ dị mà còn cho nàng đồ sạch để thay. Cuối cùng, khi Cố Tiểu Trúc đành nói dối mình bị "mất trí nhớ", vị đại thẩm ấy đã thương tình ngỏ lời giữ nàng ở lại.
Vốn chẳng còn nơi nào để đi, nàng lập tức đồng ý.
Kể từ đó, trong thôn có thêm một thành viên mới.
Người trong thôn ai cũng hiền lành, đối xử với nàng rất tốt. Chẳng ai vì lai lịch không rõ ràng của nàng mà xa lánh, thậm chí còn hết mực quan tâm. Cố Tiểu Trúc thật lòng cảm thấy có lẽ tất cả vận may của kiếp trước đều đã dồn hết vào đây rồi.
Nàng đang mải mê suy nghĩ thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói non nớt:
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!”
Phía sau bỗng vang lên một giọng nói non nớt.
Cố Tiểu Trúc quay đầu lại, bắt gặp một cậu nhóc chừng bảy, tám tuổi, mặt mày lấm lem đang lon ton chạy về phía mình.
“Tiểu Thang?" Cố Tiểu Trúc cúi người nhìn cậu bé, lo lắng hỏi: “Chẳng phải đệ theo mọi người lên núi tế tổ rồi sao? Sao lại ở đây một mình thế này?”
Nàng nhớ rõ hôm nay là ngày dân làng làm lễ tế tổ, nên từ sáng sớm mọi người đã rồng rắn kéo nhau lên núi. Tiểu Thang là cháu của Lý thẩm nhà bên, lẽ ra cũng phải đi cùng. Chính vì nàng không phải người trong thôn, sức khỏe lại yếu, nên Lưu thẩm - người đã cưu mang nàng - cùng mọi người đều khuyên nàng nên ở nhà nghỉ ngơi.