622 từ
Vu Giang Tuyết: ...?
Ma tu đã bị ngươi gϊếŧ sạch rồi, bây giờ còn nguy hiểm ở đâu ra nữa?
Ánh mắt của Vu Giang Tuyết đảo qua lại giữa hai người một lúc, cuối cùng đứng dậy đi về phía cửa: "Vậy ta ra ngoài trước, tin rằng giữa hai người cũng có chuyện muốn nói."
Đi tới cửa, nàng dừng lại một chút, liếc nhìn thiếu niên đang đứng bên cạnh, giọng nói kéo dài: "Yên tâm, ta không giống một số người, sẽ đứng ngoài cửa nghe lén đâu nhé!"
Giang Chi Hạc: "..."
Cửa phòng đóng lại, trong căn phòng chỉ còn lại Cố Tiểu Trúc và Giang Chi Hạc. Cả hai đều không ai lên tiếng trước, không khí nhất thời có chút ngượng ngùng.
Cuối cùng, vẫn là Giang Chi Hạc lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Xin lỗi..."
Cố Tiểu Trúc đang ngồi trên giường ngẩn ra, ngước mắt nhìn thiếu niên áo đỏ ở cửa. Trên mặt hắn mang theo vẻ bối rối và bất an. Vào khoảnh khắc phát hiện thiếu nữ nhìn sang, hắn dường như càng căng thẳng hơn.
Giang Chi Hạc hít sâu một hơi, nói tiếp: "Rất xin lỗi, lúc gϊếŧ ma tu, ta... ừm... cách xử lý không được thỏa đáng lắm, khiến cô nương bị dọa sợ rồi."
"Thật sự rất xin lỗi!"
Nghe vậy, ký ức vốn đã sắp bị nàng lãng quên lập tức ùa về. Ma tu đã chết, ngoài việc máu tươi văng khắp nơi, còn có cả vẻ mặt lạnh lùng đến rợn người của thiếu niên lúc đó. Trong cơn mơ màng, nàng dường như lại cảm nhận được mùi tanh buồn nôn và cảm giác dính nhớp khó chịu khi máu tươi bắn lên người mình.
Sắc mặt nàng trở nên hơi tái nhợt, hai tay cũng dần siết chặt chiếc chăn, dùng sức đến mức các đốt ngón tay cũng trắng bệch. Đây là lần đầu tiên, một người sống sờ sờ cứ thế chết ngay trước mặt nàng. Dù người này đáng chết, nhưng mỗi khi nhớ lại cảnh tượng lúc đó, nàng lại không tránh khỏi cảm giác lạnh sống lưng.
Hơi muốn nôn, nàng thầm nghĩ.
Bỗng nhiên, một nắm tay với những đốt ngón tay rõ ràng đưa đến trước mặt nàng. Dòng suy nghĩ trong đầu bị cắt ngang, Cố Tiểu Trúc cũng thoát ra khỏi hồi ức, ngơ ngác ngẩng đầu.
Giang Chi Hạc không biết đã đi đến bên giường nàng từ lúc nào. Giờ phút này hắn đang ngồi bên mép giường, một tay nắm lại đưa ra trước mặt nàng. Trên gương mặt thiếu niên không còn vẻ bối rối lúc trước, mà thay vào đó là nụ cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo tràn ngập ý cười tựa như ánh nắng ấm áp ngày đông, dần dần xua tan đi cái lạnh lẽo quanh người nàng. Hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ lạnh lùng trong ký ức.
Hắn tinh nghịch nháy mắt, giọng nói chậm rãi kéo dài: "Có muốn đoán xem trong tay ta có gì không?"
Trong mắt Cố Tiểu Trúc có chút hoang mang, hoàn toàn không hiểu thiếu niên đang giở trò gì. Nhưng điều này quả thực đã kéo nàng hoàn toàn thoát khỏi dòng suy nghĩ vừa rồi. Thậm chí chính nàng cũng không nhận ra, hai tay đang siết chặt chăn đã thả lỏng ra rất nhiều từ lúc nào.
Nàng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của thiếu niên, mấy chữ "Ta không đoán ra" vừa định nói ra lại nuốt ngược vào trong. Tuy không rõ hắn đang làm gì, nhưng cũng không thể phá hỏng nhã hứng của người ta được, phải không?
Thế là nàng thăm dò lên tiếng: "Ờm... quả dại?"