MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị NăngChương 15

Tôi Là Kẻ Phàm Nhân Duy Nhất Trong Thế Giới Toàn Dị Năng

Chương 15

627 từ

Cả Thành Trì Trung Tâm chìm trong sự chuẩn bị cho chiến tranh. Thông tin về Lõi Lực Lượng và lời tiên tri về Chủ Thể Ký Sinh Tối Cao chỉ được giữ kín giữa Dạ Thiên, Mộc Diệp và Cương, nhưng mọi người đều cảm nhận được áp lực của một mối đe dọa vô hình. Dạ Thiên đã tăng cường các biện pháp an ninh lên mức tối đa. Mộc Diệp không chỉ bị giam lỏng trong phòng thí nghiệm mà còn luôn có ít nhất hai Thức Tỉnh Giả cấp cao của Hắc Ảnh canh gác, cộng thêm Dạ Thiên gần như không rời cô nửa bước.

Sự phụ thuộc đã đảo ngược. Dạ Thiên hiện tại là người cần Mộc Diệp hơn bao giờ hết. Sự ổn định năng lượng của hắn chỉ kéo dài vài ngày, sau đó, nhu cầu cân bằng lại xuất hiện. Việc hắn không thể rời xa Mộc Diệp đã khiến Liễu Thiếu tá, người đã trở về sau khi được giải cứu và hồi phục, càng thêm nghi ngờ và ghen ghét. Liễu cho rằng Mộc Diệp đang dùng tà thuật để kiểm soát Thủ lĩnh.

Trong phòng thí nghiệm, Mộc Diệp đang cố gắng sử dụng Lõi Lực Lượng để tạo ra một lớp lọc năng lượng tinh khiết hơn. Cô muốn tìm ra phương pháp giúp Dạ Thiên duy trì sự ổn định lâu hơn mà không cần sự can thiệp thể xác thường xuyên.

“Nó quá phức tạp,” Mộc Diệp nói, tay cô lơ lửng trên Lõi đang phát ra ánh sáng xanh lục dịu dàng. “Lõi không phải là công cụ, nó là sinh vật. Tôi chỉ có thể điều hướng nó, không thể thay đổi bản chất ký sinh của nó.”

Dạ Thiên đứng tựa vào bức tường thép, ánh mắt đen thẳm mệt mỏi và nặng nề. Hắn đã vừa trở về sau một cuộc chạm trán ngắn với một nhóm trinh sát cấp thấp của Lưỡi Hái, và chỉ số Thối Rữa Năng Lượng của hắn lại tăng vọt. Hắn không cần nhìn bảng điều khiển cũng biết cơ thể mình đang gào thét vì độc tố.

“Cô không còn nhiều thời gian,” hắn nói, giọng hắn khàn đặc. “Sự tấn công của Lưỡi Hái sẽ đến nhanh hơn dự kiến. Chúng đã cử người đến rình rập vòng ngoài. Chúng đang thử thách giới hạn của tôi.” Hắn tiến lại gần cô, sự kiên nhẫn của hắn đang tan chảy. “Mộc Diệp, đừng cố gắng tìm một giải pháp hoàn hảo. Tôi cần sự cân bằng ngay bây giờ.”

Mộc Diệp quay lại, nhìn thấy sự hỗn loạn trong mắt hắn. Cô biết hắn đang cố gắng kiểm soát cơn điên loạn Vật Chất Tối, nhưng khả năng của hắn đã đạt đến giới hạn. “Tôi biết,” cô thì thầm. “Nhưng chúng ta không thể cứ tiếp tục phụ thuộc vào sự giải thoát này.”

“Tôi không thể quan tâm đến giải pháp dài hạn nếu tôi biến thành Quái Vật trong đêm nay,” Dạ Thiên gầm gừ, sự kiềm chế trong giọng nói gần như biến mất. Yếu tố chiếm hữu trong hắn lại bùng lên mãnh liệt, không còn chỉ là nhu cầu sinh tồn, mà là sự khao khát khẳng định quyền lực và sự phụ thuộc lẫn nhau của họ. Hắn đưa tay, kéo cô vào lòng một cách dứt khoát. Hắn không còn là Thủ lĩnh uy quyền, mà là một kẻ nghiện đang thèm khát liều thuốc giải. “Tôi cần em. Ngay bây giờ.” Mộc Diệp nhắm mắt lại. Cô cảm thấy sự nóng bỏng, lạnh lẽo, và nhu cầu không thể chống cự của hắn. Cô là Kháng Thể Sống, và đây là vai trò duy nhất của cô.