Thành phố vào mùa này luôn mang một mùi hương đặc trưng: mùi gạch ẩm, mùi khói xe lẫn trong hơi nước, và mùi của sự chờ đợi. An đứng dưới hiên của tiệm sách cũ, nhìn những hạt mưa li ti đan thành một tấm lưới xám xịt phủ lên dòng người hối hả. Cô không thích mưa, nhưng cô yêu cái cách mưa buộc người ta phải đứng lại, dù chỉ là trong chốc lát.
“An! Ở đây!”
Tiếng của Vân vang lên, lanh lảnh và đầy sức sống, xé toạc bầu không khí đặc quánh. Vân chạy đến, mái tóc xoăn nhẹ còn vương những hạt nước lấp lánh như kim cương. Bên cạnh Vân là một người đàn ông. Anh ta cao, mặc chiếc măng tô màu tro, đôi mắt thâm trầm như chứa cả một mặt hồ vào mùa thu.
“Giới thiệu với cậu, đây là Trần. Kiến trúc sư thực hiện dự án mới của mình,” Vân nói, tay cô ấy tự nhiên lồng vào cánh tay Trần, một cử chỉ khẳng định chủ quyền đầy bản năng. “Và Trần, đây là An, người bạn quan trọng nhất đời em.”
Trần khẽ gật đầu. Khoảnh khắc ấy, An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó không phải là sự sét đánh của tình yêu, mà là một linh cảm bất an. Ánh mắt của Trần không dừng lại ở nụ cười rực rỡ của Vân, mà lại vô tình rơi vào đôi bàn tay đang siết chặt quai túi của An.
“Chào cô,” giọng anh trầm và đục, như tiếng cello vang lên trong một căn phòng trống.
“Chào anh,” An đáp, giọng cô mỏng mảnh như khói.
Họ đứng đó, ba người dưới một mái hiên chật hẹp. Vân vẫn thao thao bất tuyệt về những dự định, về cái gallery sắp khai trương, về việc Trần tài giỏi ra sao. Vân không nhận ra, hoặc cố tình không nhận ra, rằng khoảng trống giữa Trần và An đang dần bị lấp đầy bởi một sự im lặng kỳ lạ. Đó là kiểu im lặng của hai người xa lạ nhưng lại mang cảm giác như đã nợ nhau từ một kiếp nào đó...