Để kết thúc Hồi I của một bi kịch tâm lý, người ta thường cần một không gian đóng kín. Và Vân, với bản năng của một kẻ nắm giữ quyền kiểm soát, đã tạo ra không gian đó. Cô quyết định tổ chức một chuyến đi nghỉ cuối tuần tại một căn biệt thự gỗ nằm biệt lập trên đỉnh đồi, nơi mà theo lời cô, "chỉ có tiếng thông reo và sự thành thật."
Chuyến đi được chuẩn bị với một sự tỉ mỉ đáng sợ. Vân tự tay chuẩn bị đồ ăn, rượu vang, và thậm chí là cả những bản nhạc mà cô biết cả ba đều thích. Đối với Vân, đây là một nỗ lực để "vá" lại những rạn nứt. Đối với Trần và An, đây là một cuộc hành hình chậm rãi trong một chiếc lồng lộng lẫy.
Chiếc xe lao đi trong màn sương mù của vùng cao nguyên. Trần cầm lái, đôi mắt anh tập trung vào con đường uốn lượn như những sợi dây thừng xám xịt. Vân ngồi ghế phụ, liên tục nói về những dự án nghệ thuật, thỉnh thoảng lại vươn tay vuốt ve gáy Trần – một cử chỉ dịu dàng nhưng mang sức nặng của quyền sở hữu. An ngồi phía sau, thu mình vào góc cửa sổ, nhìn những hàng thông đen sẫm lướt qua như những bóng ma.
Căn biệt thự gỗ hiện ra giữa cánh rừng già, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Khi bước vào sảnh chính, hơi lạnh của gỗ ẩm quyện với mùi nến sáp tạo nên một không khí trang trọng đến ngột ngạt.
"Ở đây chỉ có chúng ta thôi," Vân quay lại cười, đôi mắt rạng rỡ một cách bất thường. "Không điện thoại, không công việc, không tòa soạn, không bản vẽ. Chỉ có tình bạn và tình yêu."
Bữa tối hôm đó là một vở kịch của sự giả vờ. Dưới ánh nến lung linh, Vân rót rượu vang đỏ vào ba chiếc ly pha lê. Tiếng rượu chảy nghe róc rách trong không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập.
"Nào, cạn ly vì mười năm của chúng ta, và vì tương lai của chúng ta," Vân giơ ly.
An nâng ly, tay cô run rẩy khiến những giọt rượu sóng sánh. Trần nhìn An, rồi nhìn Vân, ánh mắt anh khô khốc. Anh uống cạn ly rượu trong một hơi, như thể muốn dùng men nồng để đốt cháy sự nghẹn ứ trong cổ họng.
Sau bữa tối, Vân đề nghị chơi một trò chơi: "Sự thật hay Thách thức". Một trò chơi trẻ con, nhưng trong bối cảnh này, nó mang hơi hướm của một cuộc thẩm vấn.
"Tới lượt cậu, An," Vân xoay chai rượu trên mặt bàn gỗ. Đầu chai dừng lại, chỉ thẳng vào lồng ngực An. "Sự thật hay thách thức?"
"Sự thật," An thì thầm. Cô không còn sức để thực hiện bất cứ thách thức nào của Vân nữa.
Vân chống cằm, nhìn sâu vào mắt An, nụ cười trên môi cô không đổi nhưng ánh mắt lạnh đi vài phần. "Cậu đã bao giờ... muốn chiếm đoạt một thứ gì đó vốn dĩ không thuộc về mình chưa? Một thứ mà cậu biết rõ nếu chạm vào, tình bạn của chúng ta sẽ tan nát?"
Không khí trong phòng đột ngột giảm xuống vài độ. Trần đặt ly rượu xuống bàn mạnh đến mức phát ra tiếng "cốp".
"Vân, trò chơi này không hay chút nào," Trần ngắt lời, giọng anh chứa đựng sự cảnh báo.
"Sao lại không hay? Chúng ta đang ở 'Điểm dừng chân' mà anh. Phải thành thật chứ," Vân vẫn không rời mắt khỏi An.
An cảm thấy mình như một con cá nằm trên thớt, từng lớp vảy tự vệ đang bị tước bỏ. Cô nhìn vào ly rượu vang đỏ sẫm – màu đỏ của vết thương, màu đỏ của sự phản bội.
"Có," An trả lời, giọng cô bình thản đến lạ lùng. "Mình đã từng muốn. Nhưng vì mình biết nó sẽ làm tan nát tất cả, nên mình đã chọn cách đứng nhìn nó từ xa cho đến khi trái tim mình hóa đá."
Vân im lặng. Nụ cười của cô hơi cứng lại. Cô không ngờ An lại trả lời trực diện như thế. Một khoảnh khắc, sự kiêu hãnh của Vân bị lay động. Cô quay sang Trần, giọng lạc đi: "Còn anh, Trần? Anh có bao giờ cảm thấy mình đang sống trong một bản thiết kế sai lầm không?"
Trần đứng dậy. Anh bước ra phía ban công, nơi cơn mưa núi bắt đầu nặng hạt. "Mọi bản thiết kế đều có thể sửa chữa, Vân ạ. Nhưng có những nền móng đã hỏng ngay từ đầu, dù có xây lên bao nhiêu tầng lộng lẫy, nó vẫn sẽ sụp đổ."
Đêm đó, cơn bão thực sự nổi lên. Tiếng gió gào rú qua những khe cửa gỗ tạo nên những âm thanh như tiếng khóc than. An không ngủ được. Cô bước ra phòng khách để tìm nước uống.
Dưới ánh sáng mờ ảo của lò sưởi đang tàn, cô thấy Trần đang đứng đó, nhìn vào những đốm lửa cuối cùng.
"An," Trần gọi khẽ.
Họ đứng cách nhau một chiếc bàn gỗ dài, nhưng khoảng cách giữa họ lúc này lại trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Sự kìm nén của hồi I đã đạt đến điểm giới hạn.
"Tại sao anh lại đồng ý đến đây?" An hỏi, nước mắt cô chảy dài.
"Vì tôi muốn kết thúc sự im lặng này," Trần bước vòng qua chiếc bàn. Anh đứng đối diện với cô, hơi thở của anh mang theo mùi rượu vang và nỗi đau. "Tôi không thể nhìn cô giả vờ mỉm cười trước mặt Vân thêm một giây nào nữa. Tôi không thể nhìn cô tự hủy hoại mình vì một thứ đạo đức đã lỗi thời."
Trần đưa tay lên, lần này anh không khựng lại. Anh ôm lấy khuôn mặt An, ngón tay cái vuốt nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của cô. "Chúng ta đang ở điểm dừng chân, An. Và tôi không muốn bước tiếp cùng Vân nữa."
Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ phát ra từ phía cầu thang.
An và Trần quay lại. Vân đứng đó, trong chiếc áo choàng lụa mỏng manh, khuôn mặt cô trắng bệch dưới ánh sáng lờ mờ. Cô không hét lên, không khóc lóc. Cô chỉ đứng đó, nhìn đôi bàn tay của Trần vẫn còn đang nâng lấy khuôn mặt của An.
Sự im lặng của Vân lúc này đáng sợ hơn bất cứ cơn bão nào ngoài kia.
"Ra là vậy," Vân nói, giọng cô mỏng như một sợi tơ, nhưng sắc lẹm như dao cạo. "Điểm dừng chân... đúng là điểm kết thúc cho tất cả."
Chương 10 khép lại với hình ảnh ba con người đứng bất động trong căn biệt thự gỗ, giữa tiếng gầm rú của rừng già và sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài mười năm. Hồi I kết thúc bằng sự phơi bày đau đớn nhất, mở đầu cho một Hồi II đầy những giằng xé và khốc liệt.