Buổi sáng ở vùng biển mang theo cái nắng hanh vàng và tiếng hải âu gọi nhau ngoài khơi xa. Biệt thự có một hồ bơi vô cực hướng thẳng ra đại dương, nơi làn nước xanh ngắt dường như hòa làm một với bầu trời.
Minh ngồi trên ghế tắm nắng, tay cầm cuốn sách nhiếp ảnh, thỉnh thoảng lại ngước lên mỉm cười với An đang ngâm mình dưới nước. Anh không hề hay biết, phía dưới mặt nước tĩnh lặng kia là một thế giới hoàn toàn khác.
“An, em bơi thêm chút nữa đi, nhìn em dưới nước đẹp lắm!” – Minh nói vọng xuống, mắt lại cúi xuống trang sách.
An bám tay vào thành hồ, mái tóc ướt đẫm bết vào gương mặt thanh tú. Cô định trồi lên thì bất chợt, một bóng đen to lớn áp sát từ phía sau. Hoàng đã lặn xuống từ lúc nào, anh bơi cực êm, chỉ để lại những gợn sóng nhỏ.
Dưới mặt nước xanh trong, Hoàng áp sát cơ thể vào lưng An. Đôi bàn tay anh luồn qua eo cô, đôi chân anh quấn lấy chân cô một cách đầy sở hữu. An giật mình, định kêu lên nhưng nỗi sợ hãi Minh nhìn thấy khiến cô chỉ có thể mím chặt môi, bàn tay bấu chặt vào gờ đá của thành hồ.
"Hoàng... đừng... Minh đang nhìn..." – Cô thầm thì, hơi thở đứt quãng.
"Cậu ta không thấy đâu, trừ khi em làm mặt nước động mạnh." – Hoàng thì thầm sát bên tai cô, giọng anh bị tiếng nước vỗ về che lấp.
Bàn tay Hoàng bắt đầu một trò chơi tàn nhẫn. Anh chậm rãi lách vào bên trong bộ bikini hai mảnh của cô. Sự tiếp xúc giữa da thịt trần trụi dưới áp lực của nước khiến cảm giác trở nên nhạy cảm gấp bội. Những ngón tay anh mơn trớn, kích thích những điểm sâu kín nhất ngay dưới tầm mắt của chồng cô.
An cảm thấy toàn thân nhũn ra, cô phải dùng hết sức bình sinh để không phát ra tiếng rên rỉ. Gương mặt cô đỏ bừng, hơi thở gấp gáp mà cô phải ngụy trang bằng cách giả vờ như vừa bơi quá sức.
"Sao thế An? Em mệt à?" – Minh ngẩng đầu lên hỏi, vẻ mặt đầy quan tâm.
"Em... em hơi mệt... vì nắng quá." – An đáp, giọng run rẩy, trong khi đó, Hoàng ở phía dưới lại càng mạnh bạo hơn. Một nụ hôn nóng bỏng được anh đặt lên vai cô ngay dưới mặt nước, nơi Minh không thể nhìn thấy.
Sự kích thích từ bàn tay của Hoàng hòa cùng cảm giác tội lỗi khi đối diện với ánh mắt trong sáng của Minh tạo nên một cơn sóng thần trong tâm trí An. Cô thấy mình như đang lơ lửng giữa sự sống và cái chết, giữa sự trong sạch và nhục dục tận cùng.
Hoàng ép sát cô vào thành hồ, luồn đầu gối vào giữa hai chân cô, tạo nên một sự ma sát đầy ám muội. Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đựng một sự thách thức tột độ, như thể muốn hỏi: Em sẽ chọn sự thật hay chọn sự đê mê này?
Khi Minh đứng dậy định đi lấy thêm nước trái cây, Hoàng mới buông cô ra, anh lặn sâu xuống đáy hồ và ngoi lên ở phía bên kia như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
An leo lên bờ, toàn thân run rẩy. Cô vội vàng quấn lấy chiếc khăn tắm lớn, cố gắng che đi sự hỗn loạn trong ánh mắt và sự run rẩy của cơ thể. Dưới ánh nắng rực rỡ, cô nhận ra rằng trăng mật này không phải là kỳ nghỉ, mà là một cuộc hành hình ngọt ngào mà Hoàng đã dành riêng cho cô.