MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 1100

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 1100

569 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Triệu Chỉ Nhược trong lòng lo lắng, muốn tránh né, nhưng đã muộn rồi, trừ phi nhảy xuống lôi đài, còn không thì không còn đường lui nữa.

Nhưng mà.

Advertisement

Nếu như nhảy xuống lôi đài rồi thì không khác gì đã nhận thua, Triệu Chỉ Nhược trên vai gánh lấy trách nhiệm nặng nề, bị sư phụ đặt kỳ vọng quá cao, tuyệt không thể nhận thua được, thế là cô ấy đành khẽ cắn môi, dự định chịu bị trọng thương làm cái giá, tiếp nhận đòn tấn công của mấy người này.

Bốp!

Ầm!

Advertisement

Bang!

Nhưng ai mà ngờ, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Thương bỗng nhiên xuất hiện, từ chính diện ôm lấy Triệu Chỉ Nhược, dùng lưng mình đỡ lấy đòn tấn công của mấy người kia.

Trong chốc lát, toàn bộ tổn thương đều đổ dồn lên trên người Tô Thương, chân khí phá tan hết tất cả mọi thứ ở đó.

"Phụt!"

Sau vài giây, Tô Thương liền phun ra một ngụm máu tươi, ngã vào trong lòng của Triệu Chỉ Nhược, sắc mặt nhợt nhạt, "thoi thóp".

Những người tham gia thi đấu ra tay lúc nãy nhìn thấy cảnh tượng này thì toàn bộ đều lui về sau một bước, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Bây giờ.

Bọn họ đã đoán ra được thân phận của Tô Thương, căn bản không dám ra tay nặng với Tô Thương, chỉ sợ sẽ bị báo thù.

Cho dù là Tô Thương không phải đến từ cổ tộc, nhưng anh vẫn có một hộ vệ ở cảnh giới võ thần lục địa, bọn họ thật sự cũng không dám dây vào.

Bây giờ thì tốt rồi, nhiều thương tổn nện lên người Tô Thương như vậy, cho dù là cao thủ thần tông thì e cũng gánh không nổi mà.

Hỏng rồi!

Rắc rối lớn rồi!

"Tô thiếu gia!"

Lúc này, Triệu Chỉ Nhược ngồi bệt xuống đất, ôm Tô Thương "sắp chết", khóc lóc như mưa nói: "Tại sao, tại sao anh lại đỡ thay tôi, tại sao..."

"Cô...Cô Chỉ Nhược, tôi...tôi thích cô, tôi không muốn nhìn thấy cô bị thương, khụ..."

Tô Thương thở ra thì nhiều hít vô thì không bao nhiêu, vừa nói vừa ho ra một ngụm máy, sắc mặt trắng bệch.

"Tôi là thần tông trung kỳ, cho dù có đỡ lấy thì cũng sẽ không chết, sao anh lại ngốc vậy chứ."

Triệu Chỉ Nhược nước mắt rơi như mưa, đồng thời không biết tại sao, cô ấy cứ nghĩ sẽ mất đi Tô Thương thì trong lòng lại vô cùng khó chịu.

"Cô Chỉ Nhược, tôi nguyện mình chết đi cũng không muốn để cô chịu bất kỳ tổn thương nào, tình yêu làm cho người ta mù quáng mà."

Tô Thương gắng nở một nụ cười, sao đó yếu ớt nói: "Nếu như cho tôi một cơ hội lựa chọn lại thì tôi vẫn làm như thế, cô Chỉ Nhược, quãng đời sau này, tôi...tôi không thể ở bên cạnh cô nữa rồi, cô phải tự chăm sóc mình thật tốt, đừng nhớ đến tôi, cô chỉ cần xem tôi như người qua đường lướt ngang đời cô thôi."