MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 1217

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 1217

498 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

A Ly nghe vậy mới thu hồi uy thế lại, cung kính đứng ở sau lưng Tô Thương.

Từ Ngọc Phong thấy vậy thì lập tức thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Advertisement

"Cư sĩ Từ, cảm giác thế nào rồi, không khó chịu chỗ nào chứ?" Lúc này, Tô Thương cười hỏi.

"Không có, giống như ngủ một giấc thôi, bây giờ đang cực kỳ sung sức!"

Advertisement

Từ Ngọc Phong trả lời Tô Thương xong liền nghi ngờ nói: "Kỳ lạ thật đấy, rõ ràng Lão Độc Vật đã hạ độc tôi, tại sao tôi lại không bị gì cả?"

"Cư sĩ Từ."

"Ông không biết được đâu."

Tô Thương nghe vậy thì cười nói: "Độc của Lão Độc Vật cực kỳ độc ác, vốn có thể phá hủy lục phủ ngũ tạng của ông, khiến ông đau đến mức không muốn sống, dần dần chết đi."

"Nhưng chắc hẳn ông cũng biết tôi giỏi y thuật, bây giờ còn là điện chủ của Dược Vương Điện. Tôi phải vất vả lắm mới thanh trừ được hết chất độc trong người ông đấy."

Tô Thương nói xong thì cố ý tỏ ra mệt mỏi, làm bộ lau mồ hôi trên trán rồi mới nói tiếp: "Độc của Lão Độc Vật cực kỳ xảo quyệt, hại tôi tiêu hao hết linh khí."

"Đáng chết!"

Từ Ngọc Phong vô cùng giận dữ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão Độc Vật, ông đây thề không đội trời chung với ông, không chết không thôi!"

Sau đó Từ Ngọc Phong lại quay sang nhìn Tô Thương, vô cùng biết ơn nói: "Tô công tử, cảm ơn cậu đã giải độc cho tôi, Từ Ngọc Phong tôi sẽ ghi nhớ ơn tình này trong lòng!"

"Cư sĩ Từ đừng khách khí, việc nhỏ này không đáng là bao." Tô Thương nhẹ nhàng đáp lại, trong ánh mắt anh như có điều gì đó khó nói.

Cư sĩ núi Phú Xuân này cũng không phải là một người tầm thường.

Ông ta có thể ngồi ở vị trí cao trong đại hội võ thuật trăm tông phái, đương nhiên sẽ có địa vị trong giới luyện võ.

Huống chi ông ta còn là Lục Địa Võ Thần, thực lực sâu không lường được, có khi còn mạnh hơn cả sơn chủ núi Thanh Thành.

Lúc trước nếu Lão Độc Vật không đầu độc thì chắc hẳn sẽ rất khó đối phó được với Từ Ngọc Phong.

Cộng thêm việc ông ta và Lão Độc Vật có thù, đương nhiên Tô Thương rất muốn lôi kéo ông ta. Kẻ địch của kẻ địch chính là bạn mà.

Nếu Lão Độc Vật tốt như ông ta nói thì cùng lắm là Tô Thương giải thích lại, để hai người biến chiến tranh thành tơ lụa.