MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 1259

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 1259

406 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tô đại thiếu gia, anh sở dĩ từ chối Triệu Chỉ Nhược, là vì hai chị dâu Lý Nguyệt và Tuyết Nhi không đồng ý à?"

Advertisement

Vương Phú Quý khinh bỉ nói: "Tô đại thiếu gia ơi là Tô đại thiếu gia, tôi khinh thường anh quá nha, đàn ông cái gì cũng có thể vứt đi, nhưng chỉ có mặt mũi là không được vứt đi nha, anh phải học tập tôi thật tốt, chấn chỉnh địa vị người chồng, quản cho tốt phụ nữ của mình, đừng có suốt ngày lăng nha lăng nhăng, không có ý nghĩa gì hết."

"Cậu lợi hại như vậy hả."

Advertisement

Tô Thương nhìn thấy khuôn mặt Lưu Sở Điềm đã tối sầm xuống, nhất thời buồn cười, nịnh nọt nói: "Vương đại thiếu gia, ở điểm này, xem ra tôi phải học tập cậu nhiều rồi, cậu có thể nói cho tôi biết làm sao để chấn chỉnh địa vị của người chồng được đây?"

"Đánh!"

"Nhất định phải đánh!"

Vương Phú Quý nghiêm túc nói: "Phụ nữ không thể nuông chiều, nếu như không nghe lời, nhất đinh phải đánh hung dữ vào, đánh đến khi cô ấy phục mới thôi!"

"Vương đại thiếu gia, cậu dạy dỗ Lưu Sở Điềm như thế sao?" Tô Thương hỏi.

"Điều đó là đương nhiên rồi."

Vương Phú Quý nói khoác: "Là anh không biết, tôi ở thành phố mấy ngày, Lưu Sở Điềm mỗi ngày đều gọi loạn xạ cho tôi, nhìn thấy tôi là ngoan vô cùng, tôi nói cô ấy đi hướng đông, cô ấy không dám bước sang hướng tây, cực kỳ nhghe lời luôn nha."

"Thật ngầu nha."

Tô Thương nhịn không được mà duỗi ra ngón tay cái về phía Vương Phú Quý, sau đó thoải mái cười nói: "Anh em, chúc cậu may mắn."

"Hửm?"

"Chúc tôi may mắn, có ý gì chứ?"

Vương Phú Quý hơi sững sờ, mơ hồ có dự cảm không tốt, trong lòng hoảng một trận.

"Vương!"

"Phú!"

"Quý!"

Đúng lúc này, Lưu Sở Điềm thẹn quá hóa giận, kìm chế lửa giận trong lòng, hét to tên Vương Phú Quý.

"Cmn!"

"Tô đại thiếu gia, tôi là anh em tốt của anh, thế mà anh lại lừa tôi hả!"