MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 1272

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 1272

417 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Không biết hộ đạo giả của anh, liệu có ……” Nói tới đây, Lưu Cự Lộc nhìn thoáng qua A Ly.

“Yên tâm đi.”

Advertisement

Tô Thương nhàn nhạt nói: “Anh chỉ cần lo dẫn đường, còn lại cứ giao cho chúng tôi.”

“Đúng rồi, năm người anh nói kia, là đột nhiên xuất hiện, hiện giờ anh đã tra được lai lịch của bọn họ rồi sao?” Tô Thương nghi hoặc hỏi.

Advertisement

“Vẫn chưa.”

Lưu Cự Lộc lắc đầu, cười khổ nói: “Sau khi nhà họ Lưu chúng ta bị đuổi khỏi núi Ba, danh vọng không bằng trước nữa, những tông phái cổ võ có giao hảo trước kia đều bắt đầu xa lánh chúng tôi, muốn điều tra tin tức về bọn họ chỉ sợ còn khó hơn lên trời.”

“Nhưng có một điều chắc chắn rằng, bọn họ có tổ chức, và phải nghe theo lệnh của người khác.” Lưu Cự Lộc chắc chắn nói.

“Vậy sao.”

Khóe miệng Tô Thương nhếch lên, cảm thấy hành trình tới núi Ba bắt đầu thú vị hơn rồi.

“Tô công tử, có phải anh sợ rồi không, nếu anh muốn từ bỏ, nói thẳng là được, không sao đây.”

Lưu Cự Lộc nói: “Tôi cũng biết, bọn họ không dễ chọc, có khả năng dây dưa đến tồn tại còn mạnh mẽ hơn, đến lúc đó……”

“Anh đang kích tôi sao?” Tô Thương quay đầu nhìn về phía Lưu Cự Lộc.

“Không không không.”

Lưu Cự Lộc có chút chột dạ, vội vàng xua tay nói: “Tô công tử, tôi không có ý này.”

“Ha ha, được rồi, nếu tôi đã tới, chắc chắn sẽ không để tay trắng trở về.”

Tô Thương thúc giục nói: “Đi trước dẫn đường đi, đi sớm về sớm, sau nửa đêm trở về còn có thể ngủ ngon.”

“Đúng vậy.”

Lưu Cự Lộc vội vàng đồng ý, thấy Tô Thương tự tin như vậy, anh ta cũng kích động theo.

Tiếp theo.

Dưới sự chỉ dẫn của Lưu Cự Lộc, Tô Thương và A Ly nhanh chóng leo lên núi Ba, không bao lâu sau đã thấy một tòa sơn môn huy hoàng đại khí.

Tiến vào sơn môn, đó là quần thể kiến trúc ngàn năm của nhà họ Lưu, đình tạ lầu gác, phong vị cổ xưa.

“Ai đó!”