MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 1393

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 1393

434 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Thành công hấp thụ, xem ra khoảng thời gian này Lý Nguyệt cũng không nhàn rỗi, chắc chắn đã dâng trào tâm huyết tu luyện cổ võ, đúng là số mệnh mà."

Tô Thương lẩm bẩm.

Advertisement

Vừa rồi lúc anh vừa đưa ra suất thứ ba đã hối hận.

Món quà này chỉ có hiệu quả với người luyện võ, Lý Nguyệt lại không phải người luyện võ, đáng lẽ ra sẽ không thể nhận được ánh sáng vàng đó.

Advertisement

Nhưng bây giờ Tô Thương cảm nhận được suất thứ ba đã thành công, cũng cảm thấy rất may mắn.

"Mười suất sao, đúng là phiền phức, nên cho ai suất thứ tư mới tốt đây?"

Tô Thương mỉm cười lẩm bẩm.

Vèo vèo vèo.

Trong chốc lát, mọi người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt lên người Tô Thương.

Ngay cả Từ Thiện sư thái, Viên Thông trụ trì cũng đã kết thúc trạng thái tu luyện, tràn đầy khát vọng nhìn Tô Thương.

Trong đám người, Võ Đang Vương Dã, Phật Tử Vô Cơ, Triệu Chỉ Nhược, Đỗ Phi Dương… và đông đảo thiên kiêu c*̃ng đều ôm suy nghĩ được một bước lên trời.

Bên cạnh, Vương Trọng Vân trông mong nhìn Tô Thương, hận không thể mở miệng xin Tô Thương cho ông ta một suất.

Nhưng mà.

Dù sao Vương Trọng Vân cũng là môn chủ Thiên Cơ Môn, địa vị cao quý, đương nhiên sẽ không thể làm chuyện mất mặt như thế được.

"Suất thứ tư cho mẹ tôi, Thạch Ngọc Yến của vùng núi tế trời!"

Cứ như vậy, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tô Thương ngửa mặt 45 độ nhìn lên bầu trời, thản nhiên nói.

Nhưng mà.

Ánh sáng vàng trên người anh cũng không tách ra, đương nhiên không thể cho Thạch Ngọc Yến được.

"Bây giờ mẹ cậu đã không phải người luyện võ nữa, năm năm trước lúc tôi đưa nó về Thái Sơn, nó đã không khác gì người thường rồi, trong cơ thể hoàn toàn không có chân khí." Thạch Hạo Hãn đang dưỡng thương mở miệng nói.

"Tôi hiểu rồi, khó trách không thành công."

Tô Thương khẽ gật đầu, sau đó lại nói: "Vậy suất thứ tư cho chị tôi, Tô Dực Cân!"

Vèo!

Lần này, ánh sáng vàng đã tách ra, xông lên bầu trời như sao băng, trong nháy mắt đã biến mất.