MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 1416

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 1416

547 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tô Thương nghe cậu ấy nói như vậy thì sắc mặt lập tức tối sầm lại, anh nhịn không được nói: “Ba người các cậu dám rình trộm ông đây sao!”

“Vương đại thiếu gia, anh họ cả của tôi và anh Mộ Cổ đã đặt chân vào cảnh giới Võ Tôn, tôi chỉ hơi không chú ý là đã không thể phát hiện được khí tức của bọn họ thì không tính, còn cậu thì làm sao cậu có thể che dấu được hơi thở?” Tô Thương bỗng nhiên tò mò hỏi.

Advertisement

“Hì hì, cậu cho rằng tôi ăn chay sao, cánh tay thượng cổ của tôi rất lợi hại đấy.”

Vương Phú Quý đắc ý cười nói: “Che giấu khí tức thôi mà, với tôi mà nói thì nó rất dễ dàng.”

Advertisement

“Tô đại thiếu gia, không thể không nói, vừa rồi cậu thật sự quá tệ, tốc độ thật chậm, tôi còn tưởng cậu sẽ cùng chị dâu nhỏ lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường đấy.”

Vương Phú Quý có hơi thất vọng nói: “Ai, uổng công tôi mong chờ một lúc lâu, thật đáng tiếc.”

Thiên Sơn Tuyết nghe vậy thì khuôn mặt ngọc ngà xinh đẹp hơi đỏ lên.

“Bỏ đi!”

Ngược lại Tô Thương hùng hổ nói: “Nếu tôi biết trước thì tôi đã cho cậu một đạp rồi, xem cậu làm sao còn đắc ý như vậy.”

“Còn có hai người các anh, anh họ cả, anh Mộ Cổ, hai người nghĩ gì mà học thói xấu theo Vương Phú Quý chứ.”

“Tô đại thiếu gia, trời đất chứng giám, chuyện này là anh họ cả xúi giục, tôi chỉ là tòng phạm.”

Vương Phú Quý vội vàng giải thích, sau đó lại nói tiếp: “Hơn nữa cũng không phải chỉ có ba người chúng tôi nhìn trộm cậu.”

“Mấy người mau ra đi, đừng trốn nữa, ra đi, chút nữa chúng ta còn phải giúp Tô đại thiếu gia đánh nhau.”

Hả?

Có ý gì?

Chẳng lẽ còn có những người khác trốn trong bụi cỏ nữa sao?

Ngay lúc Tô Thương đang nghi ngờ thì Triệu Chỉ Nhược và Lan Diệu Y một trước một sau đứng lên, nhao nhao lộ ra một nụ cười xấu hổ với Tô Thương.

“Mấy người!”

Tô Thương lập tức không còn lời nào để nói.

Thiên Sơn Tuyết bên cạnh anh thì hận không thể tìm được một cái lỗ để chui xuống, khuôn mặt ngọc đỏ lên như trái táo chín.

“Tô thiếu gia, cái kia, xin lỗi, tôi chỉ là vì tò mò nên mới đi theo đến nhìn một chút, vốn dĩ tôi đã định đi rồi, không có ý nhìn trộm đâu.” Triệu Chỉ Nhược nhỏ giọng nói, trong mắt có vài phần đau lòng.

Cô ta đã thích Tô Thương rồi, khi nhìn thấy Tô Thương ôm ấp với một người phụ nữ khác, đương nhiên cô ta sẽ đau lòng.

“Chỉ Nhược, cô xin lỗi anh ta làm gì, chúng ta chỉ tình cờ đi ngang qua mà thôi, chúng ta nhìn trộm lúc nào.”