MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 159

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 159

607 từ · ~4 phút đọc

Triệu Thiên Sách gật đầu, khuôn mặt tràn đầy sự kính trọng nói: “Đại tướng Tô chí công vô tư, không tham lam mưu đồ danh lợi, trong lòng có thiên hạ, thuộc hạ khâm phục ạ!”

Triệu Thiên Sách là một nam tử hán bằng xương bằng thịt, trực tiếp bị cảm động bởi cách hành xử của Tô Thần Binh, hai mắt sáng rực lên, ngay lập tức quỳ chân xuống đất, chắp tay hành lễ.

“Đứng dậy đi, Thiên Sách, bây giờ cậu là chiến thần Thiên Sách, còn tôi chỉ là ông chủ của một dòng họ nhỏ, chú ý đến sức ảnh hưởng chút đi.” Tô Thần Binh nói.

Advertisement

“Ông nhận của tôi cái cúi đầu này!” Triệu Thiên Sách kính cẩn lễ phép, sau đó được Tô Thần Binh đỡ dậy.

“Thiên Sách.”

Tô Thần Binh khẽ cười: “Thực ra, tôi có một chuyện muốn nhờ cậu, tôi có một cặp con trai con gái.”

“Con gái là Tô Dực Cân thì không nhắc đến nữa, nó cũng là mười chiến tướng lớn như cậu, các cậu cũng tương đối quen thuộc.”

Tô Thần Binh bắt đầu chuyển hướng, nói: “Đứa con trai Tô Thương này của tôi, đã trưởng thành rồi, tôi muốn để nó gia nhập vào dưới trướng của cậu, đến chiến trường mài giũa một phen, ý của cậu như thế nào?”

“Được thôi.”

Triệu Thiên Sách không hề do dự trả lời, đồng thời còn cam kết: “Đại tướng Tô, ông yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ bảo đảm sự an toàn của cậu ấy.”

“Được, vậy thì nhờ cả vào cậu nhé.” Tô Thần Binh thoáng chút tự hào nói: “Tên nhóc Tô Thương đó, bây giờ đã đặt chân đến Hóa Kình trung kì rồi, thực lực không hề yếu, dư sức làm phó quan của cậu.”

“Đại tướng Tô.”

Triệu Thiên Mạch nghe vậy, dừng lại một chút, sau đó gượng cười: “Trước khi tôi tới đây đã nghe ngóng một vài thông tin rồi, theo như tôi được biết, Tô đại thiếu gia là một người ăn chơi trác táng có tiếng ở Giang Bắc, là khách quen của các quán bar hộp đêm, không học vấn không nghề nghiệp không có chí tiến thủ, sao cậu ấy có thể là cao thủ Hóa Kình được chứ, ông đừng lừa tôi nữa.”

“Tất nhiên, chức vị phó quan tôi có thể sắp xếp được, để Tô đại thiếu gia đi theo bên cạnh tôi, đợi đến chiến trường rồi, tôi cũng tiện bảo vệ cậu ấy.”

Triệu Thiên Sách cười một cách ngượng ngùng: “Nhưng đại tướng Tô, ông không nên lừa tôi như thế đâu.”

“Ha ha.”

Tô Thần Binh đang định giải thích, nhưng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói cầu kiến của Tô Thương.

“Thiên Sách, tai nghe là là giả, mắt thấy là thật, Tô Thương đến rồi, tận mắt cậu nhìn đi.”

Tô Thần Binh mỉm cười, sau đó nói: “Tô Thương, đi vào đi.”

Sau đó, Tô Thương bước vào phòng đọc sách, anh ấy chào hỏi Tô Thần Binh trước, sau đó nhìn về phía Triệu Thiên Sách đang đứng bên cạnh.

“Cha, vị này là chiến thần Thiên sách tiếng tăm lừng lẫy phải chứ?” Tô Thương cười nói.

“Ừ.”

Tô Thần Binh khẽ cười: “Tô Thương, con tới đúng lúc lắm, cha đang nói chuyện với Thiên Sách về con, cậu ấy không tin con là người luyện võ Hóa Kình trung kì, mau để lộ ra chân khí của con đi, cho cậu ấy chiêm ngưỡng một chút.”