MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)Chương 840

Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)

Chương 840

555 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đám sương mù đen nên tan biến và trở lại vào cơ thể của Đỗ Minh Viễn trong một hình dạng khác, chờ đợi lần triệu tập tiếp theo của ông ta.

Nhưng cùng với hành động giơ tay lên của Tô Thương, đám sương mù đen kia dần dần lại ngưng tụ lại, rồi lại bay vào trong lòng bàn tay của Tô Thương.

Advertisement

Giờ này phút này.

Một tay Tô Thương cầm lấy đám sương mù đen, đám sương mù ở trong tay anh không ngừng giãy dụa, nhưng lại không có cách nào thoát ra được.

Advertisement

"Đừng phí sức nữa, bí thuật câu hồn của tôi, là dùng để câu những hồn phách của thần tiên, mà ông chỉ là một tên luyện võ mà thôi, tuyệt đối sẽ không thoát được khỏi bàn tay của tôi đâu."

Tô Thương lạnh lùng uy h**p đám sương mù đen này: "Tôi khuyên ông ngoan ngoãn chút đi, nếu ông còn dám động đậy nữa, coi chừng tôi làm cho ông hồn phi phách tán!"

Lời này vừa nói ra, đám sương mù đen kia như là nghe hiểu cho nên không dám nhúc nhích, động đậy nữa.

"Tô Thương!"

Lúc này, Đỗ Minh Viễn vẫn đang nằm dưới đất, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu đã làm gì ông nội tôi vậy hả!"

"Ông ta là ông nội ông sao?" Tô Thương nhìn đám sương mù màu đen, rồi lại nhìn sang Đỗ Minh Viễn.

"Không sai!"

Đỗ Minh Viễn lạnh giọng uy h**p nói: "Tô Thương, tôi thừa nhận cậu rất mạnh, ngay cả Cổ Hồng Nguyệt cũng chết trong tay cậu, nhưng nhà họ Đỗ chúng tôi ở Thâm Thành, trụ cột đông đảo, nhân vật quan trọng còn có thần tông hậu kỳ, cậu tốt nhất là thả ông nội tôi ra, đồng thời cũng thả tôi ra, chuyện này xem như kết thúc."

"Nếu không nhà họ Đỗ chúng tôi dù đem hết sức mạnh của cả nhà ra cũng sẽ g**t ch*t cậu, không chết không ngừng!" Nói đến cuối cùng, trong mắt Đỗ Minh Viễn tràn đầy sát ý.

"Thế sao?"

Tô Thương nhìn thẳng vào mắt của Đỗ Minh Viễn, híp mắt lại, lạnh giọng nói: "Con người của tôi, không sợ nhất chính là uy h**p, mà ghét nhất chính là bị người ta uy h**p!"

Trong lúc nói, Tô Thương dùng lực của mấy ngón tay, chỉ trong nháy mắt, đám sương mù đen kia bị bóp nát thành năm bảy mảnh.

Vù!

Cùng với tiếng thét chói tai, thì đám mây đen kia cũng tiêu tán đi mất, hồn phi phách tán, hoàn toàn trở về với trời đất.

"Ông nội!"

Đỗ Minh Viễn nhìn thấy vậy, sắc mặt âm trầm vô cùng, gầm nhẹ nói: "Tô Thương! Cậu nhất định sẽ chết không yên ổn!"

"Ha ha!"

"Ông muốn giết tôi, tôi đương nhiên sẽ không lưu tình rồi!"

Tô Thương bước đến trước mặt Đỗ Minh Viễn, quan sát một lượt rồi lạnh giọng nói: "Trong cơ thể của ông vẫn còn một hồn phách nữa à...đi ra đây cho tôi, câu hồn!"