Ngày hôm sau, chúng tôi thành công thăng chức thành Thẩm Ngự Nữ.
Buổi trưa, cả nhóm ngồi ăn rau muống, cảm động đến mức nước mắt rưng rưng.
"Hu hu hu, hóa ra rau muống lại ngon đến vậy!"
Có thể bạn thích
Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"
Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”
Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!
Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!
"Trước đây là do tôi không hiểu được cái ngon của rau muống, giờ tôi sẵn sàng phản bội thần linh vì nó!"
"Gia đình ơi! Cuối cùng cũng có ngày thoát khổ rồi!"
Chỉ riêng đại lão lập trình là không nói gì, trông như đã mất đi linh hồn.
Lãnh đạo không đành lòng, dịu dàng an ủi: "Tiểu Diên à, cậu là đại công thần đấy, ăn nhiều một chút đi."
"Đúng vậy, đại lão, ăn nhiều vào, bổ sung sức lực nhé." Đồng nghiệp bên bộ phận mỹ thuật cũng lên tiếng.
Vừa nghe xong câu đó, đại lão lập trình càng im lặng hơn. Đúng là chạm ngay vào nỗi đau!
"Đừng nghe cậu ta nói lung tung!" Đồng nghiệp bên nội dung vội vàng chữa cháy: "Ăn đi, đây là rau muống đấy!"
Đại lão lập trình gật đầu, ăn được mấy miếng, bỗng từ khóe mắt rơi xuống hai giọt nước.
Cảnh tượng này khiến ngay cả các cung nữ đứng bên cạnh cũng lo lắng, vội vàng tiến lên an ủi chúng tôi: "Nương nương, chỉ một lần thị tẩm mà bệ hạ đã thăng người lên thành Ngự Nữ, chắc chắn bệ hạ rất thích người."
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.
Nghe xong câu này, không chỉ đại lão lập trình mà cả chúng tôi trong đầu cũng im lặng.
Bởi vì theo nguyên tác, lần đầu thị tẩm của nguyên chủ đã được thăng liền ba bậc, trực tiếp trở thành Mỹ Nhân.
So với nguyên tác, lần này chỉ thăng một cấp, chắc chắn là vì — tối qua hoàng thượng vẫn chưa hài lòng.
"Khụ, chuyện này không sao cả." Lãnh đạo khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí: "Chuyện gì cũng có lần đầu, chưa quen là điều bình thường."
"Đúng vậy, đúng vậy." HR lập tức tiếp lời: "Đại lão, cậu làm rất tốt rồi!"
Nhân viên kế hoạch cũng không chịu thua: "Đúng vậy, đại lão, kỹ thuật của cậu tối qua khiến tôi phải trầm trồ kinh ngạc! Thật sự rất tuyệt vời!"
"Thật sự làm quá tốt! Chỉ tiếc là tôi không thể mang máy quay để ghi lại!" Đồng nghiệp bên mỹ thuật bắt đầu vỗ tay.
"Nói đúng đấy! Đổi lại là tôi cũng chưa chắc làm được mượt mà như thế!" Tôi gật đầu tán thành.
"Đủ rồi!" Đại lão lập trình đập bàn, không thể nhịn thêm.
Mọi người lập tức im bặt, cúi đầu giả vờ làm chim cút.
Nhưng dù sao đi nữa, chúng tôi cuối cùng cũng có món khác để ăn, đúng là đáng mừng đáng chúc.
Những ngày tháng bình thường tẻ nhạt cứ thế trôi qua được hai ngày.
Hai ngày sau, chúng tôi bất ngờ nhận được lời mời tham dự tiệc thưởng hoa do Quý Phi tổ chức.
"Tiệc thưởng hoa của Quý Phi? Không đúng lắm thì phải?" Đồng nghiệp bên nội dung nhíu mày suy nghĩ.
Tôi cũng gật đầu: "Theo nguyên tác, nguyên chủ vì được thăng liền ba cấp nên mới khiến Quý Phi đố kỵ, sau đó bị mời đến để thị uy."
"Nhưng bây giờ chúng ta chỉ là một Ngự Nữ, cô ta chắc không đến mức phải ghen tị với chúng ta chứ?"
"Hay cô ta thuộc kiểu gặp ai cũng sinh lòng ghen ghét?"
"Không thể nào, theo tôi nhớ thì nhân vật của cô ta là kiểu cao ngạo đến mức không thèm để ý đến ai cơ mà."
Nhưng rất nhanh, chúng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thắc mắc xem Quý Phi đang có âm mưu gì.
Tại tiệc thưởng hoa, nhìn thấy bàn điểm tâm trước mặt, mắt chúng tôi sáng rực lên như lục bảo.
Vì phẩm cấp thấp, chỗ ngồi của chúng tôi ở khá xa, không dễ bị chú ý, thế là cả nhóm bắt đầu ăn uống thoải mái không chút kiêng dè.
Truyện tranh đang HOT
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
"Ăn nhiều vào! Nhanh lên! Trời ơi, biết thế này thì trưa nay đã chẳng cần ăn cơm!"
"Tôi muốn ăn cái bánh màu vàng kia! Đưa tôi thử với!"
"Tôi nhớ là chúng ta mang theo hai cái túi rỗng đúng không? Mau, nhanh tay mà nhét vào!"
"Hahahaha! Mang về! Mang hết về!"
Chúng tôi trong đầu như đang bò trườn méo mó, gào thét, và gầm rú trong bóng tối!
Hôm nay là đồng nghiệp bên mỹ thuật kiểm soát cơ thể. Cậu ấy là một chàng trai hiền lành, chúng tôi nói gì cậu ấy cũng gật đầu đồng ý.
"Được, cái màu hồng này, còn lấy nữa không?"
"Cái màu xanh này thì tôi chỉ lấy hai miếng thôi, nhìn chẳng có chút hấp dẫn nào."
"Đủ rồi, đủ rồi, mà túi vẫn còn chỗ, tôi vẫn có thể nhét thêm nữa."
Đồng nghiệp mỹ thuật hăng hái đóng gói, đang nhét đồ rất nhiệt tình thì bỗng nhận ra có gì đó không ổn.
Xung quanh… sao lại im lặng đến thế?