MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Xuyên Không Cùng Cả Công TyChương 9: Tôi Xuyên Không Cùng Cả Công Ty

Tôi Xuyên Không Cùng Cả Công Ty

Chương 9: Tôi Xuyên Không Cùng Cả Công Ty

1,209 từ · ~7 phút đọc

Trong mạch truyện gốc, sau khi nữ chính bị phế và đày vào lãnh cung, hoàng hậu đã vươn tay giúp đỡ, kéo nữ chính về phe mình.

Sau đó, để nữ chính có thể sinh con, hoàng hậu đã đẩy nữ chính trở lại long sàng, khởi đầu một vòng xoáy ngược luyến mới.

"Trong truyện, bà ta là người tâm địa độc ác đến tận cùng, hay là... chúng ta đừng đi thì hơn."

"Đúng đấy, chắc chắn bà ta không có ý tốt."

Có thể bạn thích

Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

"Không được, nếu lần này chúng ta từ chối, ngược lại sẽ khiến người ta nghĩ rằng chúng ta cậy sủng mà kiêu." Tôi lắc đầu: "Hoàng hậu không giống Quý phi kiêu ngạo, bà ta là người nhỏ nhen, có thù tất báo. Chắc chắn bà ta sẽ ghi hận chúng ta trong lòng."

Mọi người im lặng một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đứng dậy.

Hôm nay, người kiểm soát cơ thể là — lãnh đạo.

Chúng tôi thấp thỏm bước vào Phượng Nghi Cung, hoàng hậu đã chờ sẵn ở đó.

"Dũng Tiệp dư, ngồi đi." Hoàng hậu nhìn chúng tôi, nở một nụ cười nhẹ.

"Trước đây vẫn chưa kịp chúc mừng muội muội có hỉ, là vì muốn để muội dưỡng thai trước, đợi sức khỏe ổn định rồi hãy đến."

Lãnh đạo theo phản xạ gật đầu: "Sau này chú ý hơn là được."

Tôi: "?"

Các đồng nghiệp: "?"

"Lãnh đạo! Bây giờ anh không còn là lãnh đạo nữa đâu!" Tôi gần như sụp đổ hét lên.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Lãnh đạo khựng lại, rõ ràng cũng vừa nhận ra mình đã lỡ lời.

Biểu cảm của hoàng hậu vẫn không thay đổi, bà ta mỉm cười, ra hiệu chúng tôi ngồi xuống.

Rõ ràng, bà ta rất giỏi kiềm chế.

Ly trà ấm được đặt vào tay, hoàng hậu nhìn chằm chằm chúng tôi, như thể đang âm thầm thúc giục.

"Ly trà này liệu có vấn đề gì không?"

"Chắc không đâu, bà ta quý trọng danh tiếng của mình, sẽ không làm chuyện hãm hại chúng ta ngay trong cung của mình."

"Nhưng không uống thì chẳng phải sẽ làm mất mặt bà ta sao?"

"Biết đâu bà ta chỉ muốn thử thách chúng ta thôi?"

"Khoan đã." Đại lão lập trình, người đã im lặng suốt mấy ngày qua, đột nhiên lên tiếng: "Đừng uống vội."

"Sao? Anh phát hiện ra điều gì à?" Tôi hỏi.

"Hiện tại thì chưa, nhưng tôi có một giả thuyết." Đại lão lập trình trả lời.

Thế nhưng, ánh mắt của hoàng hậu như hổ rình mồi, cả Phượng Nghi Cung đều là người của bà ta.

Không uống, e rằng sẽ xảy ra chuyện.

"Không sao, để tôi lo." Lãnh đạo làm bộ làm tịch đưa ly trà lên mũi ngửi, mắt sáng rực: "Ngọc Thiên Long Tỉnh?"

Hoàng hậu hơi khựng lại: "Dũng Tiệp dư biết à?"

"Đây đúng là hàng cực phẩm!" Lãnh đạo bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Ôi trời, người không biết đâu, loại trà này thật sự là ngàn vàng khó mua—"

"Để ta nói thế này, chính là, người biết đấy, thứ này rất tốt, tốt đến mức nào ư? Chính là nó rất tốt! Vì vậy, trà này tốt chính là ở cái tốt đó—"

Lời lẽ của lãnh đạo đầy khí thế, mang theo phong thái thường thấy khi ông diễn thuyết.

Rõ ràng, đây là lần đầu tiên hoàng hậu gặp một người nói nhiều nhưng chẳng nói được điều gì ra hồn như vậy.

Bà ta bị cuốn hút sâu sắc bởi màn "hùng biện" của lãnh đạo, thậm chí còn bắt đầu gật gù buồn ngủ!

Điều này cũng chứng minh rằng, việc tôi hay ngủ gật trong các cuộc họp của lãnh đạo không phải lỗi của tôi!

Đợi đến khi hoàng hậu bừng tỉnh, trà đã nguội lạnh, lãnh đạo cũng nhân cơ hội từ chối với lý do không uống đồ nguội.

Trước khi rời Phượng Nghi Cung, chúng tôi liếc nhìn hoàng hậu.

Bà ta đang ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt nhìn theo chúng tôi đầy âm trầm.

Trên đường trở về, Đại lão lập trình liên tục thúc giục: "Đừng để ý đến bà ta nữa, về nhanh, kiểm tra bức tranh Bách Hoa Thịnh Yến Đồ đi!"

Truyện tranh đang HOT

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Để tránh bị phát hiện mật thư giấu trong bức tranh, chúng tôi vẫn chưa từng động vào nó, chỉ treo trong phòng làm vật trang trí.

Dù có ai nghi ngờ bên trong có bí mật, cũng không thể tháo ra giữa ban ngày ban mặt.

Về đến phòng, chúng tôi cho lui hết mọi người, cẩn thận tỉ mỉ tháo từng đường chỉ ở mép bức thêu.

"Trời ạ, sao lại thế này?"

Bên trong bức tranh Bách Hoa Thịnh Yến Đồ hoàn toàn không có mật thư nào cả.

Thứ còn sót lại, chỉ là một chiếc túi gấm thêu đã cũ kỹ.

"Quả nhiên, tôi biết chuyện này là thế nào rồi." Đại lão lập trình nói.

"Thật trùng hợp, tôi cũng biết rồi." Chủ ban kế hoạch lên tiếng.

"Đúng là quá trùng hợp, tôi cũng biết rồi." Đồng nghiệp bên mảng nội dung tiếp lời.

Tôi: "?"

Những đồng nghiệp còn lại: "?"

Cái gì đây? Ba người các anh định lập hội kín đấy à?