MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Yêu Người Nhỏ Hơn, Và Cậu Ấy Luôn Khiến Tôi Mềm LòngChương 15: Mật khẩu căn hộ

Tôi Yêu Người Nhỏ Hơn, Và Cậu Ấy Luôn Khiến Tôi Mềm Lòng

Chương 15: Mật khẩu căn hộ

2,089 từ · ~11 phút đọc

Mấy ngày nay, Hàng Cẩm đều đến Đại học Bắc Dương xem bóng rổ. Trong công ty có em trai Hàng Dục phụ trách, cô đang ngồi trên xe đi đến đại học Bắc Dương, Hàng Dục gọi điện đến hỏi dự án Đông Hà New nên làm như thế nào. Hàng Cẩm đeo tai nghe Bluetooth trả lời cuộc gọi, còn tay đang bấm trả lời tin khác trên điện thoại.

Đằng Bình ngồi bên cạnh cô, tay cầm notebook, cho cô xem tin tức tài chính mới nhất sáng sớm hôm nay.

Cô nghe điện thoại xong, cầm cà phê uống một ngụm, nói với Đằng Bình:

“Tìm lý do từ chối buổi hội thảo tối nay, bảo Kitty chọn váy áo, 7 rưỡi, tôi sẽ ăn cơm cùng bạn.”

“Vâng.” Đằng Bình sửa lại lịch trình.

Sau khi Hàng Cẩm xử lý xong công việc chính, cô ấn mở đường link liên kết do luật sư Trương gửi đến vào 11:45 đêm qua. Bức ảnh chụp thư xin lỗi của Vương Uy, có lẽ có luật sư bên cạnh hướng dẫn cậu ta, cho nên lời lẽ khá chân thành.

Trương luật nói ngày hôm qua Lục thiếu gia tới một chuyến, nổi giận đùng đùng chạy vào phòng thẩm vấn muốn đấm Vương Uy, nhưng thấy mặt câu ta như đầu heo rồi, hỏi là ai đánh, nghe nói là Trần Lâm đánh, lại vỗ vỗ bả vai Vương Uy nói:

“Thằng nhóc này có lẽ không chịu nổi đâu.”

Vương Sưởng Tân cũng biết Lục Vận Phục, đang muốn chào hỏi Lục Vận Phục, đã thấy người này đang nói chuyện bình thường, không hiểu sao lại đấm cho Vương Uy một đấm.

Vương Uy tức giận đến muốn lao lên đánh trả, lại bị cảnh sát giữ chặt.

Vương Sưởng Tân lập tức ngăn Lục Vận Phục lại, nói: “Này …này…chờ một chút, sao tự nhiên lại đánh người.”

“Con ông miệng thối, chửi ai không chửi, chửi người của tôi.”

Lục Vận Phục chỉ vào Vương Sưởng Tân nói: “Vương tổng, cho ông mặt mũi nên đấm nó một cái, nếu sau lại xảy ra chuyện này, đừng nói là ông, ngay cả tổ tông của ông bò ra khỏi mộ, cũng đừng nói, tôi cũng sẽ chơi chết nó.”

Sắc mặt Vương Sưởng Tân trước đó đã lúc trắng lúc xanh, nghe thấy quan hệ của người này với Hàng Cẩm không bình thường, nhẫn nhịn nói: “Bây giờ nó biết nhận sai rồi, bỏ qua chuyện này đi.”

“Được, dù sao Hàng Cẩm cũng không có việc gì, nếu cô ấy có việc gì.”

Lục Vận Phục dùng ngón trỏ gõ gõ vào Vương Uy: “Thằng nhóc mày chỉ có một chữ, chết.”

Nói xong anh ta vênh mặt đi ra khỏi phòng thẩm vấn.

Trương luật sư nói, Vương Sưởng Tân tức giận đến lại tát cho Vương Uy mấy cái, nói tối nay ông ta bị Vương Uy làm cho mất hết mặt mũi rồi.

Sau khi đọc tin nhắn xong, Hàng Cẩm bấm vào diễn đàn, nhìn diễn đàn của Đại học Bắc Dương đã bị tấn công từ tối qua đến sáng nay. Đầu tiên là một nhóm người thảo luận về việc đánh nhau của Trần Lâm, sau đó là liệu Trần Lâm có như vậy không, bị trừng phạt hoặc thậmc hí bị đuổi khỏi trường vì đánhn hau hay không.

Ai đó đã chụp ảnh bức thư mà Vương Uy viết lên diễn đàn trường vào 10h50 đêm qua, chỉ trong vài giờ, nó lập tức trở thành bài đăng được nhiều người xem và quan tâm nhất trên diễn đàn, có một nhóm sinh viên để lại bình luận bên dưới:

“MK! Tại sao Vương Uy lại ghê tởm như vậy! Thằng đó cố ý đụng phải Trần Lâm! thậm chí còn đi mắng nhà tài trợ của Trần Lâm! có bẩn thỉu không? “

“Nó cố tình mắng nhà tài trợ của Trần Lâm trong phòng tập, nên Trần Lâm mới động thủ! Tôi đứng ngay cạnh nên nghe thấy, nó chửi người tài trợ cho Trần Lâm là con khốn.”

‘”Ôi trời ơi! Chắc nó điên rồi!”

“Một câu thôi, chúng nó nói người ngồi cạnh hiệu trưởng là người tài trợ của Trần Lâm, chị ấy trông rất xinh đẹp! Dù sao thì chị ấy vừa soái vừa đẹp, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người mặc áo khoác trắng đẹp thế! “

“Đấy hỏi tại sao Trần Lâm lại đánh người. Thì ra là chuyện bẩn thỉu! Mẹ nó, còn cố ý làm cậu ấy bị thương, bắt nạt Trần Lâm vì không có chỗ dựa phải không? “

“Thằng khốn Vương Uy, lại còn tung tin đồn khiêu dâm, sao mày không chết đi.”

“Nói bí mật này, ba của Vương Uy tên là Vương Sưởng Tân.”

“Vương Sưởng Tân thì làm sao, chỉ cần phải phải Vương Kiện Lâm là được.”

“Trần Lâm đánh nó, cần phải đánh mạnh vào.”

“Vương Sưởng Tân có tiền đó! Chỉ kém hơn Vương Kiện Lâm chút thôi.”

“Tao thấy chị gái xinh đẹp kia, hóa ra là người giúp đỡ Trần Lâm, cứu tôi, sao lại xinh thế chứ.”

“Chị ấy là CEO đấy, có tiền có quyền, giúp đỡ rất nhiều sinh viên nghèo, chị ấy là người gây quỹ học bổng trường mình đó.”

“Hãy đặt mình vào vị trí của Trần Lâm.. khéo tôi tắc thở mất, bị thương, bị kích động đánh nhau, bị xử phạt và không thể tham gia thi đấu, trời ơi….cậu ấy thật sự khổ ghê luôn.”

“Trời ơi, học bổng của trường do chị ấy quyên góp ư, ác chiến quá đi.”

Kéo xuống chút nữa, có người chụp lén Hàng Cẩm dán ở đó, phía dưới một đống comment khen cô trẻ đẹp, dáng cũng đẹp.

Hàng Cẩm đang muốn rời khỏi diễn đàn, ngón tay vừa lướt, đập vào mắt là một tiêu đề khác, đầu tiêu đề là ảnh chụp CMND của Trần Lâm, bức ảnh cũng không thể che giấu được gương mặt ưu tú, chỉ làn da hơi ngăm, khiến vẻ hoang dã vẫn còn.

Có lẽ đây là một bảng xếp hạng nào đó ở trường, kéo xuống dưới nữa sẽ thấy những bức ảnh của những nam sinh khác, tất cả đều là những gương mặt của soái ca.

Cô vô tình quét mặt nội dung của tiêu đề, ở đó viết: 【 Bảng xếp hạng các soái ca xử nam* của Đại học Bắc Dương.】| *Xử nam: Còn trinh

Hàng Cẩm: “……”

Sự việc của Vương Uy đã gây ra ảnh hưởng không tốt. Trước khi trận đấu bóng rổ bắt đầu, hiệu trưởng cầm micro phát biểu đơn giản vài lời. Ý là các bạn trẻ không nên bốc đồng, chỉ một suy nghĩ hay hành động sai trái sẽ hủy hoại đi tương lai của mình.

Tuy không nói tên chỉ họ, nhưng mọi người ở đây đều hiểu đang nhắc đến ai.

Sau khi ông phát biểu xong, Vương Uy xuất hiện trên sân vận động, mặt đầy vết sưng đỏ bầm tím, cầm bức thư xin lỗi đã viết xong từ tối qua trong cục cảnh sát, đọc diễn cảm lớn tiếng về phía Hàng Cẩm.

Sau khi đọc xong, cậu ta khuất phục cúi đầu nói: “Còn Trần Lâm, tôi muốn nói một câu xin lỗi với cậu, hôm qua lúc chơi bóng, tôi cố ý đâm vào người cậu, thật sự xin lỗi.”

Sau đó cúi đầu thật sâu.

“Xin lỗi có tác dụng à? Trần Lâm còn đang ở bệnh viện kia kìa.”

Khán đài có người la ó về phía Vương Uy: “Cút đi.”

Ngay sau đó những học sinh khác cũng phụ họa theo, càng ngày càng nhiều bạn học đứng lên hét về phía Vương Uy:

“Ra ngoài! Cút đi!”

Một số bạn học còn ném chai nước ném vào cậu ta, thậm chí Vương Uy còn không dám ngẩng lên, ôm đầu chạy ra ngoài, người dẫn chương trình nhanh chóng lên sân khấu để giữ trật tự, bảo đội cổ vũ lên biểu diễn bài nhảy cổ động, rồi tuyên bố trận đấu chính thức bắt đầu.

Hàng Cẩm nghiêm túc theo dõi hai trận đấu, trong thời gian tạm nghỉ, hiệu trưởng nói với cô:

“Tôi sẽ bàn bạc chuyện của Trần Lâm với trưởng khoa rồi tính sau.”

Hàng Cẩm gật đầu: “Không cần phải cố kỵ tôi, chỉ cần theo nội quy của trường là được.”

“Chúng tôi cũng có ý như vậy, dù sao cũng là ở trong trường, ảnh hưởng quá lớn, nếu không xử phạt, học sinh từng bị phạt trước đó sẽ nói không công bằng, người khác sẽ cho rằng đánh nhau không phải là vấn gì đề lớn, và họ sẽ tiếp tục thách thức nội quy của trường, trước khi bước vào xã hội, tất cả những gì chúng tôi có thể dạy trong trường đại học là kiểm soát chúng, không làm bất cứ điều gì phạm pháp, mặt khác chỉ có thể dựa vào chính mình”

Hiệu trưởng thở dài nói: “Khi bọn trẻ lớn lên, với tư cách là hiệu trưởng, tôi hi vọng rằng mỗi em đều có thể thành tài và có sự nghiệp riêng, đồng thời làm việc chăm chỉ để có được một tương lai tươi sáng, không chỉ cho ba mẹ mà còn vì tương lai chính bản thân các em ấy”

“Đại học Bắc Dương có thầy ở đây, nhất định sẽ càng ngày càng tiến xa.”

Nói xong, Hàng Cẩm nhìn nhóm sinh viên tràn đầy năng lượng.Một số đang cười đùa trên khán đài,còn một số đang chụp ảnh trên sân, với vẻ mặt rạng rỡ vang vọng đầy ắp tiếngcười.

Ra khỏi khuôn viên trường, sẽ bước vào thế giới người trưởng thành.

Đến lúc đó, sẽ không còn vẻ mặt đơn thuần trong sáng và vui vẻ như thế nữa.

Đến lúc kết thúc trận đấu cuối cùng, Hàng Cẩm rất thích một đội, trước khi đi cô đã xem qua kết quả trước đây của đội này, bao gồm cả thông tin cá nhân của các cầu thủ,cô bấm vào thông tin trên notebook mà Đằng Bình đang cầm trên tay, cậu hiểu ý lập tức đi trao đổi phương thức liên lạc với huấn luyện viên của đội đó.

“Tạm thời chưa thể ký hợp đồng, nhưng tôi nghe nói người đại diện đã có tiếp xúc qua LP của YG.” Đằng Bình chạy ra khỏi phòng sân, đi chậm lại bên cạnh Hàng Cẩm:

“Nhưng hợp tác không thành công.”

Hàng Cẩm cầm điện thoại trả lời tin nhắn, nghe thế nghiêng nghiêng đầu: “Lý do.”

“Không rõ lắm.” Đằng Bình lắc đầu, “Chắc lý do bởi một số cá nhân, không tiện mở miệng hỏi.”

Hàng Cẩm gật gật đầu, tắt di động, nói về phía cậu: “Sau trận đấu ngày mai, hẹn ăn tối, tôi sẽ nói chuyện với anh ta một chút.”

“Vâng.”

7h30 tối, Hàng Cẩm hẹn bạn ăn cơm, vì nhà hàng có quy định về trang phục, nên cô muốn đến cửa hàng thời trang để thay quần áo, trước khi lên xe, cô nhớ đến tối qua Trần Lâm đứng trong gió lạnh ở đây, hỏi Đằng Bình:

“Cậu ta còn ở bệnh viện à?”

Đằng Bình phản ứng rất nhanh, biết cô đang hỏi là Trần Lâm, nên bấm số y tá, vài phút sau, báo cáo với Hàng Cẩm: “Vẫn ở, y tá nói có rất nhiều nữ sinh đến thăm cậu ta, còn người tránh trong WC không ra, tự mình rút kim truyền dịch.”

Hàng Cẩm ngồi trên xe, uống một ngụm cà phê, nhớ tới trước kia em trai cô là Hàng Dục cũng buồn bã vì phải chịu đủ các cách thức mà bạn học nữ theo đuổi, tưởng tượng thấy cảnh Trần Lâm chật vật tránh trong WC, ngón cái cô gõ gõ vào thân ly cà phê, nghiêng đầu nhìn về phía Đằng Bình: “Đêm nay cậu ta cần phải truyền nữa không?”

“Không cần.”

Hàng Cẩm buông ly cà phê, cả người dựa vào lưng ghế, nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Nói cho cậu ta mật khẩu căn hộ gần bệnh viện của tôi.”

Không phải lúc Hàng Cẩm nào cũng sống trong căn hộ đó. Cô mua nó như một tài sản mà mình đầu tư cách đây 8 năm. Khi mua giá chỉ 4000 -1 mét vuông. Bây giờ nó đã tăng lên 35000- 1 mét vuông. Sau khi trang trí nội thất lại, cô đã ở đó vài lần, nhưng cảm thấy căn nhà đó quá rộng và trống trải, nên rất ít khi về đó.

Đằng Bình vừa gật đầu vừa lên tiếng: “Vâng.”